May thay, Vệ Chiêm dừng lại, từ từ buông lỏng tay.
Hoắc Lan Âm run rẩy đẩy hắn ra, chính nàng cũng không ngờ mình lại đẩy hắn ra dễ dàng đến thế.
Vệ Chiêm quỳ bên cạnh, cúi đầu.
Nàng không nhìn thấy vẻ mặt của hắn, cả người hoảng loạn, không ngừng lùi về sau, ôm chăn co vào góc giường, ánh mắt đầy khϊếp đảm và đề phòng nhìn Vệ Chiêm bất động.
Khoảnh khắc ấy, Hoắc Lan Âm chợt nhận ra… nếu giờ nàng hét lên cầu cứu, cũng sẽ không ai đến cứu nàng cả. Nàng đã bị mọi người vứt bỏ rồi… còn ai để ý sống chết của nàng nữa chứ? Nếu ca ca có mặt ở nhà, liệu có đến cứu nàng không? Hay cũng như những người khác trong Chu gia, xem nàng là kẻ cướp đoạt mọi thứ của Hà Châu?
Qua một lúc lâu, Vệ Chiêm nghiêng người nằm xuống.
Hắn ngủ? Hay là ngất đi rồi? Nàng không biết, cũng không dám xác nhận. Nàng vẫn cuộn mình trong góc, mở to mắt nhìn chằm chằm vào hắn.
Lại qua thêm một lúc, tâm trạng căng cứng của nàng mới dịu đi đôi chút. Nàng khẽ xoa lòng bàn tay còn đang tê dại, trong lòng đầy sợ hãi. Nàng vừa mới tát thái tử một cái?
Có lẽ cảm thấy gian nan.
Dù sao nàng cũng đã hoàn thành nhiệm vụ, bây giờ rời đi chắc cũng không sao đâu?
Nàng không muốn ở lại căn phòng đáng sợ này thêm một khắc nào nữa. Nàng rón rén nhích dần khỏi giường, tốn chút sức mới đặt được chân xuống đất. Hai chân vừa giẫm lên nền lại loạng choạng suýt ngã, trong lúc vội vàng nàng đưa tay nắm lấy mép giường, không ngờ lại chạm trúng cánh tay Vệ Chiêm, Hoắc Lan Âm sợ tới mức hoảng hốt rụt tay về.
Nàng nhìn sang hắn, thấy hắn vẫn không có phản ứng gì, liền xoay người, run rẩy đi về phía giá áo làm bằng gỗ lê vàng, lấy áo choàng treo ở đó khoác lên người, rồi chân trần chạy ra ngoài.
Vừa ra khỏi cửa, nàng hít sâu một hơi thật dài, sau đó là từng nhịp thở hổn hển liên tục.
“Âm Âm!” Giọng Diêu ma ma vang lên từ góc sân. Bà đã đứng chờ nàng giữa mùa đông giá rét, tuyết rơi đầy vai áo.
Hoắc Lan Âm nghe tiếng, lập tức quay đầu lại, nước mắt ứa ra, nàng lao vào lòng Diêu ma ma.
“Không sao rồi không sao rồi, chúng ta về nhà thôi.” Diêu ma ma không hỏi nàng tại sao lại chạy ra lúc này, không hỏi điều gì cả, chỉ cúi người cõng Hoắc Lan Âm chân trần trên lưng.
Tuyết rơi cả đêm, lớp tuyết dày phủ kín mặt đất. Trong ánh sáng mờ mờ, Diêu ma ma lảo đảo từng bước, cõng con gái trở về.