Chương 11

Khi chiếc đai lưng được tháo ra, tay nàng run nhẹ, không kịp giữ lại khiến đai rơi xuống đất.

Nàng sững lại một thoáng, vội vã cúi xuống nhặt lên. Nhưng chưa kịp đứng dậy, cằm đã bị Vệ Chiêm nâng lên, kéo nàng áp vào ngực hắn. Bước chân nàng loạng choạng, suýt nữa đứng không vững.

Bàn tay hắn rất lạnh, như băng trong ngày đông giá, khiến nàng rùng mình.

“Tự nguyện đến?” Vệ Chiêm hỏi.

Giọng hắn trầm thấp lạnh lẽo, chậm rãi, không mang chút cảm xúc nào.

“Phải.” Nàng đáp.

“Lý do?” Hắn hỏi tiếp, vẫn bằng giọng điệu vô tình.

Hoắc Lan Âm hoảng hốt, khi ngón tay hắn siết nhẹ nơi cằm, nàng lập tức mềm giọng đáp lời: “Điện hạ là con rồng cao quý, địa vị cao vời vợi, hầu hạ điện hạ là vinh hạnh.”

Nàng dường như nghe thấy hắn khẽ bật cười một tiếng. Nàng còn chưa kịp chắc mình có nghe nhầm hay không, đã bị hắn đẩy ngã xuống giường phía sau.

“Xoạc…”

Tiếng lụa gấm bị xé rách nghe gai cả tai.

Tim nàng đập thình thịch, muốn trốn mà không thể trốn. Nàng luống cuống đưa tay ra bấu víu, vô thức nắm chặt lấy chiếc gối trên giường. Chỉ là một cái gối mềm, vậy mà đã trở thành chỗ tựa duy nhất của nàng lúc này.

Thế nhưng Vệ Chiêm dễ dàng giật lấy cái gối từ tay nàng, kê dưới thắt lưng nàng, rồi kéo cả thân người nàng trượt xuống.

Trong màn trướng ấm áp mờ tối, Hoắc Lan Âm không thấy rõ gì cả, nhưng nàng vẫn như cũ mở to mắt nhìn lêи đỉиɦ màn… nàng không muốn khóc. Cơ thể nàng căng cứng, để mặc Vệ Chiêm kéo đi. Tựa như cả người nàng cũng lảo đảo rơi vào một màn đêm không có ánh sáng.

Động tác của hắn đột nhiên ngừng lại, rồi nghiêng đầu nhìn về phía cửa.

Nàng bối rối không hiểu gì, nhưng nhất thời nhẹ nhõm thở ra.

Một lát sau, nàng nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, rồi là tiếng gõ cửa.

“Chủ tử, có việc gấp.” Giọng một nam nhân lanh lảnh vang lên ngoài cửa.

Nàng thầm mong Vệ Chiêm lập tức buông nàng ra, thế nhưng hắn không nhúc nhích.

Một lúc sau, người ngoài cửa lại lên tiếng: “Là Hoắc tiểu tướng quân đích thân mang mật tín từ kinh thành đến.”

“Khốn.”

Nàng sững người, cho là mình nghe nhầm.

Chỉ thấy Vệ Chiêm bật người rời khỏi nàng, thuận tay lấy chiếc trường bào trên giá treo gỗ lê vàng khoác lên người, vừa chỉnh áo vừa sải bước ra ngoài.

Đến khi hắn ra khỏi phòng, khép cửa lại, Hoắc Lan Âm mới dần dần tìm lại được cảm giác. Nàng bò dậy, lùi về phía sau, co gối cuộn mình trong góc giường.

Mọi việc xảy ra quá nhanh, giác quan như bị cắt đứt hoàn toàn. Lúc này một mình thu mình trong góc, mọi ấm ức và sợ hãi lập tức ùn ùn kéo đến, còn đáng sợ hơn cả khi nãy. Nàng bắt đầu run rẩy.