Chương 1

Hoắc Lan Âm mở cửa sổ, một luồng ánh sáng chói chang lập tức rọi vào căn phòng âm u, khiến nàng phải nhắm mắt lại. Nàng đưa tay ra che ánh nắng. Làn da mềm mịn như ngọc dưới lớp ánh sáng lạnh trắng hồng như sương mai, ngón tay thon thả mềm mại không xương.

Đã vào đông, sắc trời u ám mãi không tan, từng đợt tuyết lớn nối tiếp nhau đổ xuống phủ trắng cả dãy núi xa xa. Hôm nay hiếm hoi mới có nắng, ánh dương chiếu qua tuyết, vừa rực rỡ lại vừa buốt lạnh.

“Kẹt kẹt”, có người đẩy cửa bước vào.

Lan Âm vẫn đứng bên cửa sổ, không cần quay đầu cũng nhận ra mùi thuốc đậm đặc kia là của Tiền ma ma người hầu bên cạnh “mẫu thân” nàng.

Giờ đã chẳng còn như xưa, Tiền ma ma đến cũng không thèm gõ cửa.

“Tam cô nương, lão nô mang thuốc tới cho người.”

Lan Âm cầm khăn lau lớp tuyết đọng trên khung cửa, giọng hờ hững: “Hôm nay là ngày thứ mấy rồi?”

“Ngày thứ bảy.” Tiền ma ma liếc bóng lưng yểu điệu của nàng, trong mắt hiện lên vài phần hả hê.

Động tác của Lan Âm khựng lại một chút, rồi ngón tay bọc trong khăn chậm rãi gạt tuyết đi, sau đó nàng ung dung trở lại ngồi xuống bên bàn. Đôi mắt ngẩn ngơ nhìn chén thuốc sắc sẫm trước mặt.

Tiền ma ma chờ mãi, rốt cuộc nhịn không được mở lời: “Tam cô nương, chuyện này là người đã đồng ý. Giờ đến lúc rồi, không thể nói lui là lui đâu đấy.”

Hoắc Lan Âm cụp mắt, mặt không chút biểu tình dường như chẳng nghe thấy bà ta nói.

Tiền ma ma lại giục: “Tam cô nương, đừng trách lão nô nói thẳng. Người vốn là con của nhũ mẫu, được nuôi như đích tiểu thư suốt mười sáu năm trời, hưởng đủ vinh hoa vốn không thuộc về mình. Nay thân thế đã rõ, lão gia và phu nhân có tấm lòng từ bi, vẫn giữ người lại làm nghĩa nữ, xưng là tam cô nương, đã là đại ân đại đức rồi. Xưa nay có nợ có trả, người chiếm được quá nhiều, cũng nên làm chút gì đó vì Chu gia, bù đắp cho nhị cô nương chút ít, mới gọi là có lương tâm, mới không bị báo ứng.”

Trong đầu Hoắc Lan Âm thoáng hiện lên nụ cười má lúm duyên dáng của Hà Châu.

“Nhị cô nương” mà Tiền ma ma nhắc tới, chính là Chu Hà Châu, là thiên kim thật sự của Chu gia, thuở nhỏ bị nhầm thành con của nhũ mẫu, lấy thân phận tỳ nữ lớn lên cùng Lan Âm. Nay chân tướng bại lộ, nha hoàn Hoắc Hà Châu liền hóa thành nhị cô nương Chu Hà Châu. Còn nhị tiểu thư Chu Lan Âm nổi danh lại hóa thành nghĩa nữ trong phủ, thành tam cô nương Hoắc Lan Âm.