Chiều chuộng nó một chút cũng không sao.
Vì vậy, Diệp Dư Niên ngậm củ măng chậm rãi đi đến trước mặt Gấu Táo, đặt củ măng trước mặt nó, rồi dùng móng vuốt đẩy đẩy về phía nó.
Hành động và tư thế giống hệt lúc Gấu Táo dùng măng để đổi táo.
Lần này Gấu Táo đã hiểu ý Diệp Dư Niên.
Nhưng cũng chính vì hiểu ý Diệp Dư Niên nên nó càng hoang mang.
Trong nhận thức của Gấu Táo, Diệp Dư Niên là một con gấu nhỏ rất coi trọng việc ăn uống, hơn nữa còn đặc biệt thích ăn măng.
Mấy ngày nay ở cùng Diệp Dư Niên, cậu thực sự đã chia sẻ với Gấu Táo rất nhiều thức ăn, có thân trúc (Diệp Dư Niên không thích ăn), có táo (Diệp Dư Niên ăn không hết), cũng có một ít lá trúc, nhưng Diệp Dư Niên chưa từng chia sẻ măng với nó.
Gấu trúc thực sự có thể suy nghĩ, nhưng khả năng suy nghĩ của chúng rất hạn chế.
Ít nhất là với vấn đề phức tạp như vậy, Gấu Táo hiện tại không thể hiểu được.
Nhưng điều này hoàn toàn không ảnh hưởng đến niềm vui sướиɠ từ tận đáy lòng của nó.
Gấu Táo ngồi xuống cạnh Diệp Dư Niên rồi nhận củ măng mà cậu đút cho.
Diệp Dư Niên đâu biết trong chốc lát Gấu Táo lại suy nghĩ nhiều như vậy?
Thấy Gấu Táo nhận thức ăn mình đút, cậu cũng vui vẻ ngồi xuống ăn măng.
Chỉ là măng của Diệp Dư Niên cũng không nhiều, chẳng mấy chốc, hai con gấu trúc đã ăn hết măng.
Vì vậy, hai con gấu lại ăn ý ăn táo.
Số táo mà nhân viên căn cứ để lại cho Diệp Dư Niên cũng không còn nhiều, ăn hết măng và táo, hai con gấu vẫn chưa no bụng.Xem ra chỉ còn cách ra ngoài kiếm ăn thôi.
Diệp Dư Niên liếʍ mép, chậm rãi đứng dậy, đang định rủ Gấu Táo xuất phát thì bỗng một tiếng kêu thảm thiết vang lên từ trong thung lũng.
Diệp Dư Niên run bắn người, theo bản năng nấp sau Gấu Táo.
Sắc mặt Gấu Táo không hề thay đổi, nhưng Diệp Dư Niên có thể cảm nhận rõ ràng nó cũng trở nên cảnh giác, nó vểnh tai, lắng nghe động tĩnh bên ngoài.
Thính giác của gấu trúc rất nhạy bén, dù là động tĩnh cách xa vài cây số, chúng cũng có thể nghe thấy rõ ràng.
Cũng chính vì nghe rõ ràng nên khi nhận thấy có sinh vật nào đó đang nhanh chóng tiếp cận, Diệp Dư Niên mới bất an đến vậy.
Tiếng bước chân nghe không giống một con vật, mà giống cả một đàn…
Chẳng lẽ là chó sói?
Diệp Dư Niên sợ hãi với suy đoán của mình.
Nhưng chó sói chắc sẽ không chủ động tấn công gấu trúc đâu nhỉ?