Xung đột giữa những con gấu trúc hoang dã thường có hai trường hợp, một là tranh giành lãnh thổ, hai là tranh giành bạn tình.
Con gấu lạ hiện tại vẫn là gấu trúc gần trưởng thành, Diệp Dư Niên cũng là gấu trúc đực, xung quanh cũng không có con cái nào nên giữa hai con gấu căn bản không tồn tại việc tranh giành bạn tình.
Còn về tranh giành lãnh thổ...
Vị trí hiện tại của con gấu lạ là khu vực giáp ranh lãnh thổ của nó. Nói đúng ra, nơi này vốn không thuộc phạm vi lãnh thổ của nó.
Ngẩng đầu nhìn chiếc túi treo trên cây, con gấu lạ nhanh chóng thu hồi ánh mắt, dưới ánh mắt kinh ngạc của Diệp Dư Niên, nó bước những bước thong thả về phía rừng cây.
Mãi đến khi hơi thở của đối phương ngày càng xa, Diệp Dư Niên mới hoàn hồn.
Ơ, thế là nó đi rồi?
Vậy ra con gấu lạ này thật sự đến ăn táo, chứ không phải đến đánh nhau với mình?
Diệp Dư Niên cảm thấy khó tin nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Vậy còn chần chừ gì nữa, nhân lúc con Gấu Táo chết tiệt kia đã đi thì mau chóng rời khỏi nơi thị phi này thôi!
Diệp Dư Niên gần như ngay lập tức chuẩn bị xuống cây, nhưng chân vừa duỗi ra được một nửa thì trong rừng bỗng vang lên tiếng sói tru.
Diệp Dư Niên: “…”
Không chút do dự thu chân về.
Trong không khí không còn mùi của Gấu Táo, chắc một lúc nữa nó cũng sẽ không quay lại…… nhỉ?
Vậy thì mình cũng không cần phải chạy ngay, cứ chờ đến bình minh đã.
Một khi sự căng thẳng được thả lỏng, cảm giác mệt mỏi liền nhanh chóng ập đến.
---
Khu bảo tồn nằm sâu trong núi, hầu như không có người lui tới nên đường núi vô cùng gập ghềnh.
Dù Diệp Dư Niên muốn nhanh chóng chạy trốn, nhưng cậu đang mang theo gần 40 cân táo, lại vừa đói vừa mệt, nên chưa chạy được hai cây số đã mệt lả nằm vật ra đất.
Mệt quá.
Hộc.
Diệp Dư Niên lăn qua, nằm ngửa bụng lên trời, rồi thò tay vào túi lấy ra hai quả táo.
Ăn xong, Diệp Dư Niên liếʍ mép, vẫn chưa no.
Vị chua chua của táo càng làm cậu thèm ăn hơn, Diệp Dư Niên không những không no mà còn càng đói hơn.
Diệp Dư Niên lồm cồm bò dậy, không được, vẫn phải đi ăn trúc thôi!
Măng non mà Gấu Táo cho ăn lúc nãy ngon thật đấy.
Không biết mình có may mắn tìm được vài cây không nhỉ?
Nghĩ vậy, Diệp Dư Niên kéo túi táo đi đến rừng trúc cách đó không xa.
Dĩ nhiên, lần này cậu cũng chẳng tìm được gì.
Không biết có phải gấu xui xẻo thì ăn trúc cũng bị kẹt răng không, Diệp Dư Niên không có kinh nghiệm sinh tồn lại lại đi lạc vào một khu rừng trúc nam đã già.