Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Lâm Diễn

Chương 5

« Chương TrướcChương Tiếp »
Cô cùng Thẩm Nghệ Linh tính ra cũng đã hai, ba tháng chưa gặp, khoảng thời gian đó cô bế quan viết tiểu thuyết, công ty của Thẩm Nghệ Linh lại bận đến tối tăm mặt mày.

"Tôi gọi gần một nghìn tệ tiền thịt nướng, ông chủ kia liền cười hì hì không chịu dọn hàng nữa." Thẩm Nghệ Linh vừa nói vừa búi mái tóc dài của mình lên, màn đêm mờ mịt dưới ánh đèn lờ mờ tản ra vầng sáng như mây khói, rải lên chiếc cổ thon dài của cô.

"Ối chao, quả không hổ danh là người làm bà chủ nha, ra tay hào phóng ghê~" Mâu Thanh Vi uống một ngụm bia mát lạnh, phát ra một tiếng ợ, đánh giá vài lần bạn tốt, "Sao trông cậu gầy đi vậy?"

Phụ nữ là vậy đó, cứ nghe người khác nói mình gầy đi là miệng cười toe toét không ngậm lại được.

"Cũng tàm tạm, đúng là gầy đi được vài cân." Thẩm Nghệ Linh cong đôi mắt thon dài xinh đẹp, ánh mắt vô tình lướt qua bộ ngực của Mâu Thanh Vi, chưa đầy vài giây như thể phát hiện ra bí mật kinh thiên động địa gì đó liền ghé đầu lại cẩn thận tỉ mỉ xác nhận lại một lần, phát ra tiếng tặc tặc tặc.

"Giữa thanh thiên bạch nhật, cậu liền nghênh ngang ra đường thế này? Nói mau, có phải cậu đã gặp được chân mệnh thiên tử rồi không? Xuân tâm manh động, củi khô lửa bốc rồi hả?"

Mâu Thanh Vi kéo chặt cổ áo sơ mi, "Thanh thiên bạch nhật cái gì, đêm hôm khuya khoắt thế này cũng chẳng ai dòm ngó cổ tôi đâu."

Cô lấy bao thuốc ra, châm một điếu, khẽ rít một hơi, đợi làn khói tan hết mới như có điều suy nghĩ hỏi một câu, "Lâm Diễn là chân mệnh thiên tử của tôi?"

Miệng Thẩm Nghệ Linh há to hình chữ O, trong chốc lát não nhanh chóng lắp ghép mọi thông tin về người đàn ông tên Lâm Diễn.

"Lâm Diễn cậu nói không phải là Lâm Diễn cậu nhớ mãi bảy năm nay chứ? Trời ạ, hai người... mấy vết thương của cậu cũng do anh ta gây ra? Hai người đã lên giường rồi?"

"Ừm." Mâu Thanh Vi nhếch mép, cắn một miếng thịt dê, thản nhiên nói, "Đêm tối gió lớn, nam nữ độc thân, củi khô gặp lửa, đường ai nấy đi."

"Má ơi! Để tôi yên tĩnh một chút! Thông tin của cậu nhiều quá rồi đó, hai người cậu mấy năm trời không gặp, sao vừa gặp lại đã lên giường rồi. Còn cái gì mà chia tay đôi ngả nữa, anh ta ăn xong chùi mép rồi phủi đít đi luôn hả?"

"Cậu đừng có làm ầm ĩ lên như thế có được không, tình một đêm cậu hiểu không hả?"

"Được đó, Mâu Thanh Vi giờ cậu giỏi thật, còn đi chơi một đêm với người yêu cũ." Thẩm Nghệ Linh ăn xong hai cánh gà nướng, lau miệng, hướng ông chủ quán nướng hét lớn, "Ông chủ, cho tôi một bình Nhị Khúc Đầu."

"Thẩm Nghệ Linh, cậu cũng giỏi đó, đến cả Nhị Khúc Đầu cũng biết uống rồi."

"Còn không phải là vì cậu sao, không say không về? Nhìn bộ dạng hiện giờ của cậu là tôi biết ngay cậu và cái tên Lâm Diễn kia cũng chẳng có kết quả gì tốt đẹp đâu. Tôi còn nhớ hồi đó cậu vì anh ta mà sống chết muốn tự tử, hại tôi ba ngày hai bữa lại phải chạy đến trường cậu chỉ sợ cậu nhất thời nghĩ quẩn nhảy lầu từ trên ban công xuống."

Mâu Thanh Vi cười nhạt, "Cậu không nói tôi còn quên mất, tôi đã từng vì anh ta mà sống chết, như một con ngốc."

"Biết cậu bao nhiêu năm nay tôi chưa từng thấy cậu vì một người đàn ông mà ra nông nỗi này, hồi đó Hạ Vũ Tước hành hạ cậu như thế mà cũng chưa thấy cậu suy sụp như một đống bùn. Cậu thành thật khai báo với tôi, giờ gặp lại Lâm Diễn cậu có muốn nối lại tình xưa với anh ta không?"

"Nối lại tình xưa?" Cô rít xong hơi thuốc cuối cùng, lặp lại từ này, chậm rãi nói, "Nếu tình xưa có thể nối lại, thì đã sớm ở bên nhau rồi, còn có thể ra nông nỗi này sao? Cả đời tôi đều không thể ở bên anh ta được, cho dù tôi có tự sát thì anh ta cũng sẽ không quay lại đâu. Anh ta biết anh ta muốn gì, anh ta biết hiện thực luôn khắc nghiệt, anh ta cũng biết cho dù có ở bên nhau rồi thì cũng sẽ không còn là tình cảm đơn thuần như trước kia nữa."

Thẩm Nghệ Linh khẽ vuốt những sợi tóc bị gió thổi rối, rót ra hai chén rượu nhỏ, "Đến giờ tôi vẫn chưa hiểu nổi lý do hai người chia tay hồi đó là gì."

"Nhiều lý do lắm, tôi cũng chẳng rõ là vì sao nữa. Nhưng chắc chắn là do tôi, hồi đó tôi đỏng đảnh quá, đặc trưng của mấy cô nàng Thượng Hải, với cả... nói trắng ra là tôi và anh ấy không thuộc về cùng một thế giới."

Hai người khẽ chạm nhẹ ly rượu nhỏ vào nhau, uống cạn một hơi.

"Vậy giờ cậu tính sao? Không dứt được với người ta, mà cũng chẳng tiến thêm bước nào, cứ mắc kẹt ở đó mãi. Chẳng lẽ cả đời này cậu định sống như vậy sao?"
« Chương TrướcChương Tiếp »