"Mâu Thanh Vi."
Lâm Diễn rất ít khi gọi tên cô, đếm trên đầu ngón tay cũng đủ.
Bởi vì trước đây anh đều gọi cô là, bà xã.
Cho nên, khi anh gọi cả tên họ của cô như vậy, chứng tỏ anh đang giận.
"Được được được, không hút nữa. Anh đừng có cau mặt nữa mà." Mâu Thanh Vi nâng mặt anh lên, cười hì hì nói, thừa dịp anh không phòng bị liền hung hăng hôn lên môi anh một cái.
Lâm Diễn một tay ôm chặt eo cô, một tay vuốt lên lưng cô, khẽ nheo mắt lại, "Đừng có trêu chọc anh hoài."
Mâu Thanh Vi rất sợ nhột, đặc biệt là ở lưng, tay anh luôn có cái bản lĩnh khiến cô không nhịn được mà cười khúc khích, "Cũng không biết là ai trêu chọc ai nữa."
Lâm Diễn cúi đầu chuẩn xác hôn lên môi cô, hết lần này đến lần khác chậm rãi liếʍ mυ"ŧ, mυ"ŧ mát, còn chưa đợi anh tiến thẳng vào công phá thành trì của cô, cô đã tự mình dâng lên, như từng đợt sóng biển cuồn cuộn ra sức quyến rũ đầu lưỡi của anh, nhất thời sóng to gió lớn, mưa như trút nước, ào ào kéo đến.
Một tay anh giam cầm eo cô, một tay luồn vào chiếc váy liền thân dài đến đầu gối, chậm rãi vuốt ve từ dưới lên trên, cho đến khi chạm vào nơi mềm mại ấy, lượn lờ một hồi, đưa tay trực tiếp bế ngang cô đặt lên chiếc giường nhỏ kia, đè lên, vùi đầu vào cổ cô gặm cắn.
Ngón tay cô khẽ vuốt ve mái tóc đen của anh, mặc cho anh vẫy vùng.
Cho đến khi anh từng tấc từng tấc tiến vào thân thể cô, Mâu Thanh Vi vẫn chẳng hề oán hận.
Trên thế gian này, e rằng chẳng ai yêu đến hèn mọn hơn cô.
Mâu Thanh Vi ngồi trước máy tính thở dài, vò vò mái tóc, cảm thấy phiền muộn khôn nguôi. Nếu không phải mấy hôm trước gặp gỡ Lâm Diễn, cô đã nộp bản thảo rồi, mấy ngày nay biên tập thúc giục khiến cô chỉ muốn gieo mình xuống sông.
Ánh mắt cô liếc ngang, vừa vặn thấy viên thuốc tránh thai còn sót lại trên bàn, thần sắc lập tức ảm đạm.
Thuốc ấy là do Lâm Diễn mang đến, anh nào phải đi ngang qua, mà là cố ý đến đưa thuốc.
Mâu Thanh Vi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, anh hẳn là đã đến Bắc Kinh rồi nhỉ, có lẽ vị hôn thê của anh đang làm một bàn đầy món ngon chờ anh, có lẽ anh đã cùng cô ấy hoan ái triền miên rồi.
Cô tạo một văn bản mới, nhanh chóng gõ vài chữ: Tôi muốn viết một câu chuyện để bù đắp một tiếc nuối của tôi.
Văn bản lưu trên màn hình có tên: Lâm Diễn.
Câu chuyện giữa cô và Lâm Diễn dù kể ba ngày ba đêm cũng chưa chắc đã hết, chỉ là cô cũng chẳng còn nhớ được những mảnh ký ức hoàn chỉnh, chỉ nhớ được một chút, một chút những đoạn ký ức đặc biệt hạnh phúc, đặc biệt đau khổ.
Ví như lần đầu tiên cô gặp Lâm Diễn.
Đó là tháng 9 năm 2010, đại học vừa mới khai giảng chưa được mấy ngày, ánh mặt trời vẫn còn rất chói chang.
Mâu Thanh Vi vừa ăn trưa xong ở căng tin, thơ thẩn trên con đường nhựa dưới hàng cây long não, khi đi ngang qua sân bóng rổ thì thấy mấy chàng trai đang vung vẩy mồ hôi chơi bóng dưới cái nắng gay gắt.
Khuôn mặt có chút quen thuộc, hình như là người cùng lớp với mình.
"Này, chơi không?" Một chàng trai cao lớn vạm vỡ ném quả bóng rổ ra ngoài sân.
Chàng trai đang ngồi dưới gốc cây lớn bên sân bóng rổ bắt lấy quả bóng, đứng dậy, ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu lên người anh một hào quang dịu dàng, như bước ra từ ánh sáng vậy. Anh nhìn chằm chằm vào rổ bóng ở rất xa một hồi, rồi ném quả bóng trong tay đi. Một tiếng "bộp" vang lên, bóng vào rổ một cách chuẩn xác, một cú ném ba điểm tuyệt đẹp.
Chính vì động tác ném bóng ấy, vì cú vào rổ tuyệt đẹp ấy, mà cô bắt đầu rơi vào một vực sâu vạn kiếp bất phục.
"Không chơi, tôi vẫn nên đi ngủ một lát thì hơn." Chàng trai vẫy vẫy tay, rồi đi về hướng ký túc xá.
Mâu Thanh Vi giống như kẻ trộm lén lút đi theo sau anh.
Tổng kết ra được mấy điểm như sau, anh rất cao, dù sao cũng cao hơn cô, anh rất gầy, gầy mà vẫn có sức mạnh, anh rất trắng, trắng một cách khỏe mạnh, nếu vừa nãy cô không nhìn nhầm, thì anh rất thanh tú.
Còn nữa, anh rất rạng rỡ.
Mà thời điểm này, vừa khéo là những ngày cô vừa bước ra khỏi bóng tối, vừa khéo nghênh đón một ánh dương rực rỡ.
Mâu Thanh Vi nhìn mấy nghìn chữ trên văn bản, ngưng thần một hồi rồi thêm vào một câu: Có lẽ có người không tin, nhưng tôi chính là vì một cú ném bóng của anh mà mê luyến anh.
Cô gập máy tính lại, xoa xoa đôi vai đã mỏi nhừ, đứng dậy đi vào bếp lấy một lon nước ngọt, còn chưa kịp tu ừng ực mấy ngụm thì tiếng chuông cửa như oanh tạc đã vang lên.