Chương 2

Đây đã là đêm thứ bao cô thao thức vì Lâm Diễn, cô chẳng còn nhớ rõ nữa.

Trên ban công nhỏ hẹp cũ kỹ, cô khoác lên mình chiếc váy lụa hai dây mềm mại, mái tóc dài xõa ngang vai, nheo mắt nhìn về phía bầu trời còn mờ sương, rồi quen thuộc châm một điếu thuốc, rít một hơi thật sâu, chậm rãi nhả ra làn khói mỏng manh.

Đêm qua là lần đầu tiên cô gặp lại Lâm Diễn sau năm năm xa cách, chẳng ngờ lần gặp gỡ tình cờ này lại khiến cả hai cuốn lấy nhau trên giường.

Anh giờ đây đã trưởng thành và chín chắn hơn xưa, khuôn mặt từng khiến cô say đắm cũng thêm phần tuấn tú, chỉ có đôi mắt sâu thẳm u trầm là chẳng hề thay đổi, cô vĩnh viễn không thể nào thấu hiểu.

Thuở ban đầu khi mới quen nhau, cô ngỡ rằng mình có thể hiểu được anh, nhưng càng về sau, anh càng trở nên xa lạ.

Mâu Thanh Vi lại rít thêm vài hơi, thong thả gạt tàn thuốc, ánh mắt vô tình liếc xuống dưới, cô sống ở tầng năm, nên có thể thấy rõ bên cạnh chiếc xe sang trọng trị giá cả trăm vạn tệ dưới lầu có một người đàn ông khí chất phi phàm đang ngước nhìn cô.

Vài tiếng trước cô còn nói với anh hy vọng sẽ không bao giờ gặp lại, có lẽ anh cũng chẳng để tâm.

Mâu Thanh Vi khẽ vẫy tay, chẳng biết anh có nhìn rõ không, nhưng cô cứ mãi mỉm cười. Thấy anh quay người trở lại xe lấy thứ gì đó rồi sải bước chân dài tiến vào tòa nhà.

Chuyện anh tìm đến đây cũng chẳng có gì lạ, dù sao một vị tổng tài quyền thế muốn làm gì mà chẳng dễ như trở bàn tay.

Cô dụi tắt điếu thuốc, rửa mặt, vừa mở cửa thì Lâm Diễn đã định nhấn chuông.

"Có chuyện gì sao?" Cô hỏi.

Lâm Diễn bước vào, ánh mắt đảo quanh căn hộ nhỏ một phòng ngủ, cuối cùng đặt bữa sáng trong tay lên chiếc bàn ăn nhỏ, "Ăn sáng đi."

Mâu Thanh Vi xoa xoa bụng, cô quả thật có hơi đói, khoảnh khắc mở túi ra cô khựng lại.

"Món em thích nhất." Lâm Diễn ngồi xuống đối diện cô, chậm rãi mở nắp hộp cháo, lấy chiếc thìa dùng một lần, cắm ống hút vào cốc sữa đậu nành rồi đẩy về phía cô.

"Em bây giờ buổi sáng ăn bánh mì, à, còn có sữa tươi nữa."

Dạ dày cô không tốt, nên trước kia ngày nào anh cũng đợi dưới ký túc xá lôi cô đi ăn sáng, món cháo da heo trứng muối và sữa đậu nành ở quán nhỏ trước cổng trường là món cô yêu thích nhất, ăn mãi không chán, hương vị ở đó quả thật ngon tuyệt, căng tin trường không thể sánh bằng.

Lâm Diễn nhàn nhạt liếc nhìn cô một cái, cũng không nói gì.

"Em đặc biệt đến đó mua sao?" Mâu Thanh Vi ăn vài miếng, đột nhiên có chút nghẹn lại, quán này chất lượng vẫn tốt như xưa, bao nhiêu năm rồi hương vị cũng không thay đổi.

Đâu như bọn họ, thay đổi đến bản thân cũng sắp không nhận ra nữa rồi.

"Lái xe ngang qua, tiện đường."

"Vậy anh cũng đâu thể nào tiện đường ngang qua nhà em được, sẵn tiện đưa luôn bữa sáng?"

Lâm Diễn rút tờ giấy ăn lau đi hạt cơm dính trên khóe miệng cô, "Đều hai mươi bảy tuổi rồi, sao còn như con nít vậy. Anh không có tiện đường."

Mâu Thanh Vi khẽ cười hai tiếng.

Lâm Diễn luôn có thể tự động bỏ qua những lời chua ngoa của cô và những câu hỏi mà anh không muốn trả lời.

"Ngày mai anh về Bắc Kinh." Lúc này, anh lại chuyển chủ đề.

"Ồ."

Anh muốn đi đâu, muốn ở lại đâu, cô không can thiệp được, cũng chưa từng ngăn cản được.

"Nghe nói gần đây em có buổi ký tặng sách ở Bắc Kinh, có muốn tiện đường đi cùng không?"

"Thôi, em còn vài ngày nữa mới đi. Với lại, cùng anh đến Bắc Kinh, nhỡ đâu em thấy vị hôn thê của anh mà kích động xông vào cấu xé thì sao?"

Lâm Diễn khẽ nhíu mày, "Trước kia em nói chuyện không có gai góc như vậy."

Mâu Thanh Vi hớp một ngụm sữa đậu nành, cong môi cười, "Nhưng em toàn nói sự thật đó chứ. Anh cũng biết em ngưỡng mộ người phụ nữ kia đến mức nào mà, dù gì, em yêu anh, em rất yêu anh."

"Đừng làm loạn." Ánh mắt anh sâu thẳm không thấy đáy, chậm rãi thốt ra hai chữ mỏng manh như băng tàn.

Cô nhún vai, đứng dậy đi vào phòng ngủ lấy bao thuốc trên tủ đầu giường, không nhịn được lại muốn đốt một điếu.

Cô không hề làm loạn, cô đang rất nghiêm túc nói câu nói đó, bởi vì trước đây cô chưa từng nói ba chữ ấy, giả như lần gặp sau lại là 5 năm nữa, cô không biết mình còn dũng khí để bù đắp sự tiếc nuối này không.

Lâm Diễn rút bao thuốc khỏi tay cô, giọng nói lạnh lùng, "Em nghiện thuốc nặng lắm sao."

Cô cố gắng giật lại, tiếc là Lâm Diễn cao hơn cô quá nhiều, tay anh giơ lên là cô không tài nào với tới được.

"Anh biết em nghiện thuốc nặng còn không cho em hút hai điếu đi."