Thẩm Nghệ Linh lại nốc mấy ngụm rượu mạnh, giọng lè nhè hỏi: "Cậu có đau khổ không?" Mâu Thanh Vi cúi đầu, như đang suy nghĩ về câu hỏi đó, sau đó khẽ mỉm cười: "Tất nhiên là rất đau khổ. Tôi yêu anh ấy, yêu đến mức không nỡ quên anh ấy. Tôi không cam lòng quên đi như thế, cũng không muốn để người khác thay thế vị trí của anh ấy trong tim mình. Cho dù mãi mãi không thể ở bên nhau, tôi vẫn muốn người tôi yêu nhất là anh ấy. Vì vậy, tôi rất đau khổ. Mà tôi cũng đáng phải đau khổ như vậy, bởi vì ai bảo tôi yêu anh ấy chứ." Thẩm Nghệ Linh cũng cười, mắt đỏ hoe, có lẽ là do men rượu quá nặng.