Giấu kỹ cửa hang động xong, Minh Hạ ra ngoài. Từ hôm nay trở đi, cô muốn cố gắng hết sức tích trữ tài nguyên vào hang động. Theo lời nhắc nhở của hệ thống trong phó bản lần này, vào ngày thứ bảy, lửa rừng bùng cháy trên đảo sẽ thiêu rụi mọi thứ.
Tạm thời coi những lời này là sự thật được trần thuật hoàn toàn không hề khoa trương. Giả sử sau bảy ngày không thể thu hoạch bất kỳ tài nguyên nào từ bên ngoài, thì đồ ăn, nước uống, củi lửa – những nhu yếu phẩm thiết yếu này phải được tích trữ đầy đủ.
Còn về việc liệu lửa rừng có lan đến hang động mà cô đang ở hay không, Minh Hạ vẫn không quá lo lắng. Bên phía hang động này cây cối thưa thớt, ngoài bãi đất trống chỉ có những tảng đá lớn, chỉ có lác đác vài bụi cây. Chờ cô chặt hết những bụi cây đó làm củi, thì lửa càng không thể lan đến gần đây.
Giấu kỹ cửa hang xong, Minh Hạ đi về phía bờ biển. Hôm nay cô muốn tiếp tục bắt cá. Ngoài xiên cá, cô còn tranh thủ ban đêm rảnh rỗi đan lưới bắt cá. Miệng lưới này từ ngoài vào trong dần dần thu nhỏ lại, cá bơi vào lưới rồi thì không dễ dàng tìm được lối thoát, cuối cùng trở thành con mồi của Minh Hạ.
Minh Hạ đến bờ biển vào buổi chiều, đúng là thời gian nóng nhất trong ngày, ánh nắng mặt trời khiến không khí gần mặt đất đều bị biến dạng, gió biển mang theo hơi ẩm và sóng nhiệt quét vào mặt, gần như khiến người ta không thở nổi.
Đập nát mấy con ốc nhỏ làm mồi nhử, thả lưới cá buộc dây leo xuống biển. Dây leo buộc vào một tảng đá lớn. Minh Hạ cũng không thể chịu nổi nhiệt độ này, vội vàng tìm một chỗ râm mát để nghỉ ngơi.
Chiều hôm đó, có lẽ vì nhiệt độ nước biển quá cao, cá không muốn đến vùng nước nông, Minh Hạ đợi rất lâu mà không thấy bóng dáng con cá nào, chỉ có lưới cá ở chỗ nước sâu bắt được một con cá nhỏ bằng bàn tay. Tình trạng này kéo dài cho đến khi mặt trời lặn, mới hơi có thể nhìn thấy cá hoạt động. Thông thường lúc này, Minh Hạ cũng nên lên đường về hang động, nếu không sẽ phải đi trong đêm tối.
Nhưng hôm nay, thu hoạch ít ỏi khiến cô quyết định đánh cược một phen. Không tích trữ đủ đồ ăn thì tương lai cũng bị loại, đi đường ban đêm gặp phải dã thú còn chưa biết ai thua ai thắng, đây chính là trò chơi đấu chỉ số và trang bị.
Hơn nữa, cô còn có vật phẩm [Kẻ Dạ Hành] giúp tăng tầm nhìn và tốc độ trong đêm tối, tự tin hơn những người chơi khác là chuyện đương nhiên.
Màn đêm buông xuống, không khí mát mẻ hẳn. Nhờ tầm nhìn được tăng cường, Minh Hạ có thể nhìn thấy ngày càng nhiều sinh vật biển xuất hiện ở vùng nước nông: cua, mực, sao biển, và tất nhiên là cả cá nữa.
Cuối cùng không uổng công mạo hiểm, hai mắt Minh Hạ sáng rực, liên tục giơ chiếc xiên cá trong tay, một con, hai con, ba con…
Chọn một con cá có kích thước vừa phải, Minh Hạ tiện tay xử lý cá, đánh vảy, làm sạch nội tạng, xiên vào cành cây, đặt lên đống lửa cô đã nhóm gần đó để nướng.
Cá nướng chín có màu vàng óng, bên cạnh còn vương chút vết cháy đen. Nhưng cắn một miếng nhỏ, lập tức có một luồng khí nóng hổi tràn ra, để lộ phần thịt cá trắng nõn mềm mại bên trong.
Minh Hạ rắc muối xay nhuyễn mang theo người lên thịt cá, thổi nguội rồi chịu nóng mà cầm cây lên ăn. Phần thịt cá bên trong mọng nước mềm mại, mặt tiếp xúc với lửa mang theo mùi thơm cháy sém, mỗi phần một hương vị, so với bất kỳ bữa tiệc lớn nào cũng khiến người ta thỏa mãn hơn.
Ăn xong món cá nướng thơm lừng, sự mệt mỏi sau một ngày bận rộn đều tan biến. Vứt bỏ xương cá đã gặm sạch, Minh Hạ lại một lần nữa giơ cây đuốc đi vào bờ biển.
Vừa rồi cô đã ném nội tạng cá, đầu cá ở gần đây, không biết có con cá nào bị hấp dẫn đến không.
Có thứ gì đó lướt qua trong khe đá ngầm, mặt nước khẽ gợn. Minh Hạ nín thở, tập trung nhìn kỹ, một con cá rất lớn!