Cúi đầu, hắn không thấy ánh mắt người chơi đối diện trong thoáng chốc đã trở nên hung ác, chỉ có mặt nước phản chiếu lại ánh sáng lạnh lẽo của lưỡi rìu.
“A!”
Sau một hồi vật lộn, người ra tay trước cuối cùng giành được ưu thế. Hắn chỉ còn lại nửa thanh sinh mệnh, nhưng trên mặt vẫn hiện rõ vẻ vui mừng, thu hồi thùng nước và phần đồ ăn.
Ai bảo mày tăng giá! Giờ thì miễn phí rồi nhé! Hắn hừ lạnh một tiếng.
“Thợ mộc hôm nay sao chưa đến?” Một người chơi sốt ruột hỏi.
Hắn đang chờ đổi nước, vội vã đi tìm thêm đồ ăn. Cái phó bản tân thủ này hoàn toàn không giống độ khó của tân thủ, mỗi ngày vừa mở mắt đã phải tất bật lo chuyện ăn uống, chẳng tích góp được gì. Đói là chuyện thường ngày, chỉ cần sơ sẩy một chút là mất mạng bị loại. Người ta thật khó mà tưởng tượng, sau khi ngọn lửa rừng bùng lên, cuộc sống còn gian nan đến mức nào.
“Hình như không thấy hắn từ tối qua.” Một người chơi nữ mặt mày âm trầm nói. Hôm qua cô ta vất vả lắm mới bắt được một con cá lớn, ngoài phần mình ăn, còn chừa nửa con cho thợ mộc. Hắn đã hứa sẽ đóng cho cô một cái thùng gỗ, nửa con cá coi như tiền đặt cọc, sau khi thùng hoàn thành sẽ trả thêm một con cá nữa.
Cô ta vốn nghĩ thợ mộc ngày nào cũng đến bán nước, chắc không đời nào bỏ trốn.
Thế nhưng chờ mãi, người chơi thợ mộc vẫn không xuất hiện.
Có người khẽ nói: “Hình như tôi thấy ai đó lén lấy thùng gỗ đi múc nước.”
Gần đây có thêm người thứ hai biết chế thùng gỗ sao? Chỉ e thợ mộc kia lành ít dữ nhiều.
Nghe vậy, người chơi nữ từng đặt cọc liền lặng lẽ đứng dậy.
“Tôi đã đặt cọc, tôi phải có được cái thùng gỗ.”
Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, chiếc thùng gỗ ấy đã âm thầm đổi chủ không biết bao nhiêu lần.
Ngày thứ ba của phó bản, hệ thống thông báo:
[Số lượng người chơi còn lại trên đảo: 137 người.]
Tốc độ bị loại trừ đột ngột tăng vọt, không chỉ vì thiếu ăn, mà phần lớn là do người chơi bắt đầu tự tàn sát lẫn nhau. Cũng may hệ thống này vẫn còn chút “lương tâm”; nếu tài nguyên trong không gian cá nhân cũng rơi ra sau khi chết, thì hòn đảo này e đã sớm biến thành chiến trường hỗn loạn.
Sự tranh giành tài nguyên là điềm báo nguy hiểm.
May thay, khu vực quanh hang Minh Hạ ở vốn ít người lui tới. Cô luôn cẩn thận che chắn cửa hang mỗi khi ra ngoài, nên đến giờ vẫn chưa ai phát hiện ra chỗ này.
Rời xa khu tập trung người chơi khiến việc giao dịch hơi bất tiện, nhưng đổi lại, cô tránh được xung đột, có thể yên tâm tích trữ vật tư và xây dựng tổ ấm của riêng mình.
Không xa cửa hang là vườn rau nhỏ của Minh Hạ. Ngoài giống gừng dại mọc sẵn, cô còn trồng thêm một loại cây tìm được trong rừng - khoai tham. Dù tên là “khoai”, nhưng nó chẳng liên quan gì nhiều tới khoai lang đỏ, mà lại giống củ mài hơn.
Củ khoai tham ngầm thường to hơn củ mài gấp mấy lần, khi đủ nước có thể nặng tới mười mấy cân, nên người ta còn gọi nó là “khoai bàn chân” ý nói củ to bằng cả bàn chân người.
Khoai tham sinh sôi bằng thân củ, rất dễ trồng.
Cẩn thận là thói quen của Minh Hạ, nên cô trồng gừng dại và khoai tham rải rác khắp nơi: chỗ này một cây, chỗ kia một củ, chỉ mình cô nhớ rõ vị trí. Làm vậy để tránh ánh mắt tò mò của người khác, kẻ nào vô tình liếc qua cũng sẽ chỉ thấy toàn cỏ dại, không hề nhận ra đây là một khu vườn được chăm sóc kỹ càng.
Giờ dù có người chơi đi ngang qua, cũng không phát hiện ra dấu vết sinh sống nào, càng không nhận ra những gốc “cỏ hoang” kia chính là nguồn lương thực quý giá của Minh Hạ.