Thế Giới 1: Hoang Đảo Nắng Gắt - Chương 11

Ăn xong, Minh Hạ nằm xuống chiếc giường trải đầy cỏ khô, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say.

Cửa hang không lớn, dã thú to khó lòng xông vào. Hơn nữa, Minh Hạ còn kéo những bụi gai rậm rạp chắn kín lối vào, nhờ vậy mà cô có thể an tâm ngủ một giấc thật ngon.

Trong khi Minh Hạ say giấc, khu trại người chơi lại chẳng được yên bình. Tiếng cãi vã vang lên, đánh thức không ít kẻ. Trong bóng đêm, họ nín thở lắng nghe động tĩnh nơi xảy ra tranh chấp.

Một người đàn ông trung niên, gương mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh rịn đầy trán nhưng giọng nói vẫn vang dội:

“Các người không thể mặc kệ tôi được! Tôi ăn cá nướng tẩm muối thô mới ra nông nỗi này. Có ai có thuốc không?”

Ông ta bị cơn đau bụng quặn thắt đánh thức giữa đêm, kiểm tra trạng thái thì phát hiện mình dính [tiêu chảy], nguyên nhân đúng là muối không sạch.

Một thanh niên bị làm phiền, bực dọc cằn nhằn:

“Chú Triệu, tất cả chúng ta đều ăn cá nướng giống nhau. Lúc hỏi có muốn thêm muối không, ai cũng đồng ý, chê cá nhạt khó nuốt. Bọn cháu không sao cả, chỉ mình chú xui thôi, sao lại trách người khác được?”

Người được gọi là “chú Triệu” càng thêm kích động. Ông ta đã mấy lần vật lộn, trạng thái lại treo thêm [mất nước nhẹ], thanh sinh mệnh bắt đầu tụt dần. Để hồi phục cần bổ sung lượng lớn nước, mà nước lại là tài nguyên sống còn, luôn nằm trong tay người dẫn đầu, Thiệu Sơn quản lý. Trong tay ông ta căn bản chẳng còn bao nhiêu.

Vậy nên, muốn thoát khỏi tình thế này, ông ta buộc phải làm rùm beng.

Chú Triệu đổi giọng, hầm hầm nói:

“Có một chuyện bất công, tôi nhịn lâu lắm rồi! Hôm nay phải nói ra. Những người chơi nghề chế tạo như chúng ta mỗi ngày đều dùng kỹ năng dựng lều, đặt bẫy, đan vải che nắng… cống hiến rõ ràng cho đội. Còn mấy người chơi nghề tài nguyên, suốt ngày kêu không nhận được đồ ăn thuốc men. Rốt cuộc là vận khí kém thật, hay giả vờ kém đây?”

Trong bóng tối, vài người nghe vậy mặt mày biến sắc.

Đúng thế. Từ đầu mọi người đã công khai nghề nghiệp. Người có kỹ năng chế tạo đương nhiên được giao công việc cụ thể. Còn những kẻ chọn nghề tài nguyên như thầy tế đói khát, thầy tế dịch bệnh… có xác suất nhận được vật tư từ hệ thống. Nhưng ai biết họ thực sự nhận được gì mỗi ngày?

Điều trùng hợp là, đa số đều kêu xui xẻo, chẳng thu được gì cả. Thực chất, đồ đã trực tiếp rơi vào không gian cá nhân, lại còn là thuốc men, lương thực quý giá. Kẻ ngốc mới mang ra nộp cho đội.

Trong giọng nói của chú Triệu đã chứa đầy uy hϊếp:

“Cái lều này vững chắc thế nào, các người đều thấy. Đó là nhờ kỹ năng của tôi. Giờ tôi gặp chuyện mà chẳng ai giúp, thử hỏi sao không thất vọng, không đau lòng cho được?”

Vừa dứt lời, ông ta lôi từ đâu ra một chiếc rìu, tiến gần đến góc lều, bộ dạng chẳng khác nào dọa dẫm: nếu không ai quan tâm, ông ta sẽ phá hỏng lều thật.

Lúc này, Thiệu Sơn mới cất tiếng:

“Chú Triệu nói cũng có phần đúng. Đã hưởng lợi từ đội thì phải có cống hiến. Từ nay, người chơi nghề tài nguyên mỗi ba ngày phải nộp một vật phẩm hệ thống phát. Ai may mắn được nhiều thì giữ lại phần dư. Những thứ nộp lên sẽ thuộc tài sản chung của đội. Sau này nếu ai bị thương hay gặp nguy cấp, chúng ta sẽ dùng số vật tư đó để cứu trợ.”

Nói rồi, anh ta quay sang:

“Chú Triệu, chú lại đây, tôi chia cho chú ít nước.”

Được Thiệu Sơn giải quyết thỏa đáng, chú Triệu lúc này mới chịu hài lòng. Thực ra trạng thái [tiêu chảy] của ông ta không nghiêm trọng lắm, rất nhanh sẽ tự biến mất. Chỉ cần bù nước là ổn, thuốc men căn bản chẳng cần thiết.