“Phí công vô ích, xui xẻo thật. Nắng quá, đi nhanh lên!” Không kịp buồn bực vì mấy quả chuối khó ăn, hai người đã không chịu nổi cái nắng gay gắt, vội vã rời khỏi nơi đó.
Một người chơi khác đi ngang qua, ngồi xổm xuống nhìn nhìn rồi bật cười: “Đây là chuối tây mà.”
Đó vẫn là loại chuối tây dại chưa thuần hóa, vị vừa chua vừa chát, thịt quả đầy hạt lớn, chẳng thể ăn nổi.
Nhưng anh ta không bỏ đi ngay, ngược lại còn bẻ khá nhiều thân cây chuối. Thân cây chuối rất mềm, bên trong chứa nhiều nước, có thể dùng làm nguồn nước.
Đương nhiên, không phải ai cũng may mắn tìm được nguồn nước trước khi kiệt sức. Nhiều người chơi không có kiến thức sinh tồn, đành tiếc nuối ngã quỵ dưới cái nắng cháy da của hoang đảo.
Sau khi giải quyết được nguồn nước và chỗ ở, tiếp theo là vấn đề thức ăn.
So với rừng rậm đầy nguy hiểm vì dã thú lui tới, rõ ràng ven biển có tài nguyên phong phú, lại dễ tìm hơn. Đây cũng là lý do nhiều người chơi không muốn rời bờ biển.
Minh Hạ liên tục ghi nhớ vị trí hang động cùng những vật thể tham chiếu xung quanh. Ăn hết miếng bánh quy cuối cùng trong gói quà tân thủ, cô liền xuất phát đến bờ biển gần nhất. Vì không phải bãi biển nơi cô đăng nhập trò chơi ban đầu, nên trên đường còn chạm mặt vài người chơi xa lạ.
Vùng biển này tài nguyên phong phú hơn nhiều so với bãi cát ốc biển mà cô mò mẫm đêm qua, ít nhất ở đây Minh Hạ đã thấy cá.
Nắm chặt cây xiên cá thô sơ buộc dao nhỏ, Minh Hạ tập trung ánh mắt vào một con cá có màu sắc gần như lẫn vào cát đá, nín thở, bước nhanh một bước. Lưỡi dao sắc bén lao xuống, nước biển lập tức đυ.c ngầu.
Khi rút xiên ra, một con cá béo chắc nịch đã bị cô đâm xuyên qua.
Xách theo hai con cá, một lớn một nhỏ, lại nhặt thêm một nắm nghêu sò trên bãi cát lúc thủy triều rút, Minh Hạ nhanh chóng tranh thủ màn đêm chưa buông xuống hẳn để trở về hang.
Đống lửa trong hang khi cô rời đi đã tắt. Minh Hạ đến gần tro tàn, cẩn thận dịch sang một phiến đá có vết lõm.
Trong khe lõm ấy, từng hạt muối trắng hiện rõ.
Số muối này là do Minh Hạ thu từ các khe đá ngầm. Cô không dám ăn trực tiếp vì bên trong còn nhiều tạp chất. Trước khi rời hang, cô hòa muối vào nước, sau đó đổ nước muối qua chai lọc có xếp sẵn đá, cát mịn và tro theo thứ tự. Nước muối sau khi lọc được đổ lên phiến đá để hong khô, cuối cùng thu về những hạt muối quý giá.
Dù chưa hoàn hảo, nhưng đó đã là phương pháp tinh chế hiệu quả nhất mà cô nghĩ ra.
Tóm lại, hiện tại cô đã có gia vị!
Cả ngày chưa ăn gì, độ no đã chạm ngưỡng cảnh báo. Minh Hạ xoa tay đầy mong chờ, chuẩn bị thưởng thức cả hai con cá. Con cá lớn sẽ được nướng trên phiến đá, còn con cá nhỏ dùng để nấu canh!
Cô xát chút muối lên cả trong lẫn ngoài con cá lớn, moi sạch bụng cá rồi nhét thêm vài lát gừng dại. Nhiệt nóng từ phiến đá truyền dần vào thân cá, chỉ cần chờ cá chín là có thể ăn.
Nồi nước bằng vỏ cây cũng đã sôi. Minh Hạ thả vào đó một nắm hành dại hái dọc đường, thêm cả nghêu sò, để nồi canh cá vừa thơm vừa đậm vị. Không bao lâu, hương thơm nhè nhẹ lan khắp hang.
“Lộc cộc lộc cộc.” Tiếng canh cá sôi ùng ục.
“Xèo xèo.” Tiếng mỡ cá nướng chảy xèo xèo.
Bữa tối đã sẵn sàng. Minh Hạ không nén nổi háo hức, chuẩn bị ăn một bữa thật no nê. Vào phó bản lâu đến vậy, trước giờ chỉ miễn cưỡng cầm hơi, còn giờ mới thực sự có một bữa tối đúng nghĩa.