Đỗ Tư Khổ phát hiện mình xuyên vào một cuốn truyện thập niên. Cốt truyện đã đến đoạn cha mẹ khuyên cô hy sinh bản thân gả cho Thẩm Dương, người đàn ông hàng xóm đang suy sụp vì bị vợ bỏ. Mặc dù Thẩm D …
Đỗ Tư Khổ phát hiện mình xuyên vào một cuốn truyện thập niên.
Cốt truyện đã đến đoạn cha mẹ khuyên cô hy sinh bản thân gả cho Thẩm Dương, người đàn ông hàng xóm đang suy sụp vì bị vợ bỏ.
Mặc dù Thẩm Dương không trả công cho cô nhưng cô vẫn phải giặt giũ nấu cơm, quán xuyến việc nhà.
Mặc dù mẹ Thẩm Dương ghét bỏ cô nhưng cô vẫn phải cần cù chịu khó, không một lời oán than.
Mặc dù...
Mặc kệ luôn đi!
Trong truyện, Đỗ Tư Khổ làm trâu làm ngựa suốt cả cuộc đời. Đến khi về già, Thẩm Dương lại đi theo mối tình đầu, đã vậy ba đứa con còn nhận mối tình đầu kia làm mẹ ruột. Quá đáng hơn, khi Đỗ Tư Khổ già yếu nằm viện, Thẩm Dương đã sớm chuyển hết tài sản chung sang tên mối tình đầu, khiến Đỗ Tư Khổ không có tiền chữa bệnh!
Đỗ Tư Khổ không đời nào làm kẻ ngốc như vậy.
Cô thu dọn hành lý, trở thành một công nhân vinh quang ở nhà máy cơ khí. Từ sửa chữa thiết bị đến thiết kế máy móc, rồi đến học nâng cao ở trường, cuối cùng được điều động đến đơn vị bảo mật để nghiên cứu các dự án.
Năm 28 tuổi, đơn vị lo lắng cho chuyện hôn nhân đại sự của cô, bèn giới thiệu cho cô một đối tượng. Không ngờ, thế mà lại thành công.
Nhiều năm sau, Đỗ Tư Khổ nhận được thiệp cưới của em gái Đỗ Ức Điềm, vội vàng trở về nhà.
Ở đây cô gặp lại Thẩm Dương đã trùng sinh, hối hận không dứt muốn nối lại tình xưa với cô.
Đỗ Tư Khổ: Cút.
Tóm tắt một câu: Rèn luyện kỹ thuật, trở thành công nhân trong những năm 60.
Dàn ý: Tiến đến con đường đúng đắn.
Xem Thêm
Ủng hộ 199,000 Vàng để mua combo truyện Làm Công Nhân Nhà Máy Ở Thập Niên 60
Rẻ hơn 26.56% so với đọc từng chương (tiết kiệm 71,965 Vàng)
[TRUYỆN MỚI: TÔI Ở NIÊN ĐẠI VĂN DƯỠNG LÃO] Ai đọc văn án thấy ưng thì vào ủng hộ team mình nhé Lâm Tụng cứ nghĩ có công việc ổn định thì sẽ được rảnh rỗi, nhưng thực tế vẫn phải thức đêm tăng ca. Nhớ đến mục tiêu “tốt nghiệp xong về dưỡng lão” của cô trước kia mà hai mắt rưng rưng. Sau khi xuyên không về thời thập niên, cô quyết tâm không làm việc nữa. Lúc này cốt truyện đang tới đoạn Lâm Tụng cùng một cô gái trọng sinh đi xem mắt. Một người là công nhân cùng xưởng, một người là thanh niên ở thôn gần đó. Trước buổi gặp, bỗng dưng cô gái trọng sinh cứ đòi đổi đối tượng xem mắt với Lâm Tụng. Lâm Tụng cũng đành đồng ý. Với kinh nghiệm làm việc lâu năm trong bộ máy nhà nước, Lâm Tụng có thể nhận ra tâm tư thâm sâu, khó nắm bắt của chàng trai còn lại. Bề ngoài có vẻ thân thiện nhưng bên trong lại đầy toan tính và âm mưu. Quả thực rất thích hợp để… Đi làm! Ngày nhận giấy đăng ký kết hôn, cô lập tức nghỉ ở nhà để chàng trai kia đi làm. Sau khi kết hôn, có người nấu cơm, kiếm tiền, dọn dẹp nhà cửa. Lâm Tụng chỉ việc nằm ở nhà trồng rau nuôi gà. Lúc rảnh rỗi thì nghe ngóng chuyện phiếm của người ta. Chậc, một cuộc sống “dưỡng lão” quá ư là hoàn hảo. Tóm tắt: Quay về với mục tiêu ban đầu, kiên quyết không làm việc. Dàn ý: Sống không phải để làm việc.
Kết nhanh quá hơi bị hụt hẫng, có ngoại truyện thêm thì sẽ đỡ hơn