Ôn Yểu từ nhỏ đã sống lang bạt khắp nơi. Ngày hôm sau sau khi cha nuôi qua đời, cha mẹ ruột của cô lại tìm tới cửa. Thì ra cô chính là Quý Tuyết Oánh – cô con gái thất lạc nhiều năm của nhà họ Quý! Tr …
Ôn Yểu từ nhỏ đã sống lang bạt khắp nơi.
Ngày hôm sau sau khi cha nuôi qua đời, cha mẹ ruột của cô lại tìm tới cửa.
Thì ra cô chính là Quý Tuyết Oánh – cô con gái thất lạc nhiều năm của nhà họ Quý!
Trong nguyên tác, Quý Tuyết Oánh chính là nữ phụ phản diện bị người người chê trách, cuối cùng còn bị nữ chính cùng một đám người điên cuồng vả mặt, chỉ có thể chọn kết cục bi thảm: Tự sát.
Vì sự an toàn tính mạng của mình, Ôn Yểu quyết định phải thoát khỏi quỹ đạo cốt truyện.
Từ đây cô không để tâm đến chuyện bên ngoài, chỉ một lòng hướng tới mục tiêu duy nhất: Trở thành học bá!
*
Cùng lúc đó, cả nhà họ Mạnh vui mừng hân hoan, chào đón cô gái mà lão gia từng nhận nuôi khi ẩn cư ở bên ngoài quay về.
Thân phận của cô gái này trong Mạnh gia còn không hề thấp!
Tại một buổi tiệc tối xa hoa, cậu cả nhà họ Mạnh dịu dàng nắm tay một thiếu nữ tuyệt sắc.
Mạnh Vân Ế: “Đây là cô nhỏ của tôi.”
Trên gameshow học bá, nữ minh tinh nổi tiếng lười biếng liếc nhìn các thí sinh.
Mạnh Vân Chi: “Đám này cộng lại cũng không bằng cô nhỏ nhà tôi. À, mà còn xấu nữa.”
Tại sân trường, đại lão kiêu ngạo ngập trời đập bàn cái rầm.
Mạnh Vân Kình: “Im hết! Đừng làm ồn, đừng cản trở cô nhỏ nhà ông đây học tập.”
Đứa cháu nhỏ năm tuổi nhà họ Mạnh dang đôi tay mũm mĩm, ôm chặt lấy chân thiếu nữ.
Mạnh Dục Kiệt: “Bà cô nhỏ, ôm.”
Mới mười bảy tuổi, Ôn Yểu vốn chỉ muốn yên ổn làm học bá, ai ngờ lại vô tình trở thành trưởng bối được cả nhà cưng chiều.
Ôn Yểu: “?”
Trong khi đó, đương kim người cầm quyền của Mục gia – gia tộc khiến cả giới phải dè chừng, lại ung dung ôm Ôn Yểu vào lòng, khóe môi cong lên ý cười.
Mục Lệ Đình: “Ngại quá, nhưng ở đây tất cả các vị đều phải gọi tôi một tiếng... dượng.”
Một câu tóm tắt: Không muốn trở thành học bá được cưng chiều, chẳng lẽ lại đi làm nữ phụ ác độc sao!