Chương 24

Ai cũng biết, đại trận Phong Ma do hoàng thất nước Hạ và ba đại môn phái thiết lập để phong ấn Bùi Hằng.

Giờ đây, đại trận Phong Ma ở đằng kia, còn Bùi Hằng ở đằng này.

"Ừm." Bùi Hằng đáp lại một tiếng.

Ôn Tử Di lại nhìn tấm chắn ánh sáng màu vàng đó nhiều lần nữa, rồi mới thu hồi ánh mắt: "Vậy bây giờ chúng ta đi xem ruộng linh?"

Bùi Hằng lại "ừm" một tiếng.

Sau đó y nhắc nhở hai người: "Phong Ma Uyên ngoài đại trận Phong Ma ra, xung quanh không có trận pháp nào khác, hai người không cần phải tiếp tục bám riết theo ta."

Nói xong, y quay đầu nhìn Ôn Tử Di đang bám sát sau lưng: "Hơn nữa, trên đường vừa rồi cô đã giẫm vào chân ta không ít lần."

Ôn Tử Di: "..."

Ôn Tử Di ngượng ngùng lùi lại một bước: "Xin lỗi..."

"Di Di, cô dẫm vào chân ta rồi!" Linh Linh đang theo sát phía sau cô loạng choạng, rồi kêu lên đau đớn.

Ôn Tử Di: "..."

Ôn Tử Di nhanh chóng dịch sang một bên: "Xin lỗi."

Linh Linh giơ chân xoa mu bàn chân: "Không sao, ta cũng đâu phải người sẽ so đo với cô!"

Bùi Hằng phía trước: "...?"

Bùi Hằng nhìn lướt qua Linh Linh, người sau chẳng hề hay biết.

Ôn Tử Di xác nhận không giẫm phải ai nữa, mới ngẩng đầu nhìn Bùi Hằng, tiếp tục câu chưa nói xong: "Xin lỗi, tại bị những trận pháp trên đường hành hạ sợ rồi, không bám sát một chút, ta sợ vô tình lại kích hoạt chúng."

Nói xong, cô cười xin lỗi.

Bùi Hằng nhìn cô một cái: "Không sao."

Y cũng không phải người hay so đo như vậy.

Xung quanh không còn những trận pháp lộn xộn có thể bị kích hoạt, Ôn Tử Di và Linh Linh thấy nhẹ cả người.

Ôn Tử Di lại xác nhận với Linh Linh trong thức hải một lần nữa: "Đã ghi nhớ đường đi chưa?"

Linh Linh nhìn đường đi mà mình đã nghiêm túc vẽ ra trong không gian hệ thống, gật đầu: "Rồi!"

Ôn Tử Di yên tâm.

Yêu cầu thứ hai để gia nhập phe Bùi Hằng, hoàn thành.

Bùi Hằng đi về phía tấm chắn ánh sáng màu vàng không xa, Ôn Tử Di dẫn Linh Linh nhanh chóng theo sau.

Khi đến gần tấm chắn ánh sáng màu vàng hơn, Ôn Tử Di bất ngờ nghe thấy tiếng ồn ào ẩn hiện trong sương mù đen dày đặc.

Không rõ lắm, rất hỗn loạn.

Ôn Tử Di tò mò nhìn Bùi Hằng: "Chủ thượng, phía trước có vẻ có không ít người?"

Linh Linh cũng gật đầu theo, cũng tò mò: "Hình như bọn họ đang cãi nhau, chúng ta có nên tiện thể qua xem không?"

Ôn Tử Di cũng có ý nghĩ giống vậy: "Ừm ừm."

Tiện thể qua xem thì không ảnh hưởng công việc chính đâu nhỉ.

Bùi Hằng nghiêng đầu, đối diện với hai ánh mắt tò mò và mong đợi giống hệt nhau, im lặng: "..."

Sau khi im lặng, y lên tiếng: "Hai người có thể tự đi xem."

Có thể đi xem náo nhiệt, mắt Ôn Tử Di và Linh Linh sáng lên, bước chân cùng nhanh hơn một chút.

Đi được mấy bước, Ôn Tử Di quay đầu lại định gọi Bùi Hằng chưa theo kịp, thì thấy Bùi Hằng đã đổi hướng, đi về phía khác.

Ôn Tử Di: "...?"

Y định lén đi đâu?

Ôn Tử Di lập tức cảnh giác: "Đứng lại!"

Linh Linh phía trước quay đầu lại: "...?"

Bùi Hằng phía sau dừng bước: "...?"

Ôn Tử Di nhanh chóng đi về phía Bùi Hằng: "Chủ thượng, ngài định đi đâu vậy?"

Bùi Hằng: "...?"

Cô đang chất vấn y?

Bùi Hằng khẽ nhíu mày không thể nhận ra, lên tiếng: "Đi xem ruộng linh."

Ôn Tử Di: "...Một mình lén đi à?"

Bùi Hằng: "...?"

"Lén?" Y im lặng.

Người xấu sẽ đi lên phía trước xem qua trước.

Ôn Tử Di: "..."

Cô tưởng Bùi Hằng sẽ cùng đi.

Bỏ qua tiếng ồn ào ngày càng rõ ràng bên tai, Ôn Tử Di quyết định bỏ qua chủ đề này, cô lên tiếng: "Không đi nữa, ta đi cùng chủ thượng xem ruộng linh!"

Không thể để Bùi Hằng cứ thế tự mình rời đi.

Nếu không, làm sao cô hoàn thành yêu cầu đầu tiên đã hứa.

Bùi Hằng nhìn ánh mắt kiên định của cô, im lặng một lúc: "Nếu cô muốn đi xem náo nhiệt, cứ việc đi trước."

Y dừng một chút, bổ sung: "Đợi xem xong, lại tìm ta là được."

Ôn Tử Di lắc đầu: "Thôi, ta đi cùng ngài xem ruộng linh trước."

Ở nơi xa lạ này, xem xong náo nhiệt cô biết đi đâu tìm Bùi Hằng.

Cô kiên trì, Bùi Hằng không còn kiên trì nữa.

Sau khi nhìn Ôn Tử Di và Linh Linh cũng đã theo đến với ánh mắt cảm xúc khó hiểu, Bùi Hằng tiếp tục đi về hướng định đi vừa rồi.

"Vậy cùng đi thôi, vừa hay, ta cũng có một số thắc mắc cần cô giải đáp."

Ôn Tử Di và Linh Linh theo sau: "Thắc mắc gì vậy."

Bùi Hằng cũng không giấu giếm, thẳng thắn hỏi: "Dường như cô rất muốn đi theo ta?"

Ôn Tử Di chớp mắt.

Lần đầu gặp Bùi Hằng, cô đã bày tỏ thái độ của mình rồi, sao Bùi Hằng vẫn còn thắc mắc này.

Suy nghĩ thoáng qua trong lòng không ảnh hưởng đến việc Ôn Tử Di trả lời câu hỏi của Bùi Hằng, cô đáp: "Ừm ừm!"

Bùi Hằng tiếp tục hỏi: "Cô là đệ tử tông môn?"

Ôn Tử Di sững người, suy nghĩ bay nhanh: "Trước đây là vậy."

Mối quan hệ giữa cô và Vạn Linh Tiên Tông sớm muộn gì cũng bị Bùi Hằng biết, không cần phải phủ nhận.