Phải chăng y muốn cô trở nên biếи ŧɦái trước?
Ôn Tử Di thầm nghĩ nhanh xem cô có thể làm gì để biếи ŧɦái tại chỗ chứng minh cho Bùi Hằng thấy cô không bình thường.
Ánh mắt Bùi Hằng dừng lại ngắn ngủi ở vị trí đan điền của cô: "Vì vậy, cô cần từ bỏ thân linh lực thuần khiết này, chuyển thành ma tu."
Ôn Tử Di: "...Là không bình thường kiểu này sao?"
Bùi Hằng: "...?"
Chứ còn gì nữa?
"Việc chuyển sang làm ma tu tất nhiên không có vấn đề gì."
Nhận ra rằng suy nghĩ của mình đã có một số "sai lệch nhỏ" so với Bùi Hằng, Ôn Tử Di cảm thấy hơi ngượng.
Nhưng rất nhanh, cô bình tĩnh lại và bắt đầu bày tỏ thái độ của mình với Bùi Hằng: "Trước đây ta đã tìm hiểu, tu sĩ bình thường chỉ cần ở trong trấn Vạn Uyên một thời gian là sẽ nhiễm ma khí."
"Hiện tại ta chưa tu luyện ma đạo, chỉ là vì thời gian đến trấn Vạn Uyên chưa lâu. Đợi thêm vài ngày nữa khi đã nhiễm ma khí, ta nhất định sẽ chuyển sang tu luyện ma đạo ngay lập tức!"
Đối với Ôn Tử Di mà nói, việc chuyển sang tu luyện ma đạo thực sự không phải là chuyện lớn.
Bùi Hằng liếc nhìn cô một cái, không nói gì, bình tĩnh bước ra khỏi sân.
Sau khi đóng cổng sân, y mới nói với Ôn Tử Di: "Đã như vậy, chúng ta đi thôi."
Ôn Tử Di nhanh chóng đuổi theo: "Chủ thượng, chúng ta đi đâu?"
Ba điều kiện mà Bùi Hằng đưa ra, Ôn Tử Di đều đã gật đầu đồng ý. Để tránh thêm rắc rối, cô đã nhanh chóng thay đổi cách xưng hô.
Bùi Hằng liếc nhìn cô, không sửa cách xưng hô của cô, chỉ nói: "Đi đến Phong Ma Uyên."
"Ồ ồ!"
Ôn Tử Di kéo Linh Linh theo kịp, cũng bắt đầu dặn dò Linh Linh trong thức hải phải nhớ kỹ bản đồ lộ trình.
Linh Linh vỗ ngực đồng ý.
Phía sau ba người, Ninh Phàm bị bỏ lại đột nhiên sững người, sau đó vui mừng: "Tiểu Nguyên thúc thúc, đợi ta với, ta cũng muốn đi!"
Mặc dù Phong Ma Uyên chỉ cách trấn Vạn Uyên một đoạn ngắn, nhưng cậu chưa từng đến đó!
Thứ nhất, cha cậu, ông già đó không cho phép.
Bước chân của Bùi Hằng không dừng lại: "Hai trăm năm mươi linh thạch trung phẩm."
Thứ hai, cậu không có linh thạch.
Mặt mũi Ninh Phàm thất vọng, nhưng rất nhanh mắt cậu lóe lên một ý tưởng: "Tiểu Nguyên thúc thúc, sau này ta cũng sẽ theo thúc làm việc giống như bọn họ!"
Bùi Hằng vẫn không dừng bước.
Ninh Phàm chạy vài bước, vòng đến trước mặt ba người, chỉ tay về phía Ôn Tử Di: "Những điều tỷ ấy vừa đồng ý với thúc, ta cũng có thể đồng ý!"
Vì vậy đừng lấy linh thạch của cậu và dẫn cậu đi một vòng Phong Ma Uyên đi.
Ninh Phàm nói xong, mong đợi nhìn Bùi Hằng.
Bùi Hằng bị cậu chặn lại, cúi đầu nhìn Ninh Phàm mà không nói gì.
Bên cạnh y, Ôn Tử Di nheo mắt lại.
Mặc dù cậu bé này rất nhiệt tình, nhưng... Ngày đầu tiên thử việc của cô đã có người đến tranh công việc, điều này không thể chấp nhận được.
Ôn Tử Di nhìn Ninh Phàm đang mong đợi câu trả lời của Bùi Hằng, rồi lại nhìn cổng nhà Ninh Phàm mà bọn họ tình cờ đi ngang qua.
Cô quyết định "chu đáo" giúp chủ thượng của mình giải quyết khó khăn.
Ôn Tử Di di chuyển một bước sang trái, giơ tay, gõ cửa nhà Ninh Phàm.
"Đạo hữu, Ninh Phàm nhà ngươi lại muốn rời khỏi trấn Vạn Uyên để chạy lung tung bên ngoài."
Theo như Ninh Phàm vừa nói, người trong nhà không muốn cậu ra khỏi trấn Vạn Uyên, thần thức của bọn họ sẽ theo dõi Ninh Phàm.
Ôn Tử Di quyết định "hòa bình" một chút.
Quả nhiên, ngay khi Ôn Tử Di vừa dứt lời, cánh cửa sân lại "bộp" một tiếng mở ra từ bên trong.
Giọng quát quen thuộc vang lên: "Thằng ranh con, lăn về đây đứng quay mặt vào tường suy nghĩ!"
Ninh Phàm: "...?"
Ninh Phàm trợn mắt không tin nổi nhìn Ôn Tử Di: "Tỷ mách lẻo?"
Ôn Tử Di "hòa nhã" mỉm cười với cậu: "Có lẽ đệ không thể đi Phong Ma Uyên với chúng ta được rồi, mau về đứng quay mặt vào tường suy nghĩ đi."
"..."
"Còn không mau lăn về đây! Không về thì ngày mai cũng đừng hòng ra khỏi cửa!"
"..."
Ôn Tử Di không tốn chút sức lực nào để "giải quyết cậu bé nhiệt tình muốn tranh công việc với cô ngay ngày đầu thử việc" và "giúp chủ thượng giải quyết khó khăn". Cô di chuyển một bước sang trái trở lại bên cạnh Bùi Hằng, tâm trạng cực kỳ tốt làm động tác "mời" Bùi Hằng: "Chủ thượng, đã giải quyết xong, chúng ta đi thôi."
Linh Linh nhìn Ninh Phàm đang giận dữ liên tục ngoái đầu lại nhìn về phía này, lại nhìn Ôn Tử Di không hề bị ảnh hưởng.
Chỉ do dự một giây giữa việc "an ủi người bạn mới" và "đi theo Di Di", cô bé làm theo Ôn Tử Di, giơ tay ra hiệu "mời" Bùi Hằng: "Chủ thượng, chúng ta đi thôi!"
Bùi Hằng: "..."
...
Trấn Vạn Uyên vẫn bị sương mù bao phủ.
Không có nhiều người đi lại trên đường, nhưng các cửa hàng hai bên phố đều mở cửa.
Khi đi ngang qua tiệm nước đường "Đầu óc hoàng thất nước Hạ có nước", Ôn Tử Di đi từ bên phải Bùi Hằng sang bên trái của y.