"Ừm ừm!"
Linh Linh bưng cốc nhỏ, lại tiếp tục nhấp từng ngụm nhỏ "thưởng thức".
Cuối cùng được uống cốc nước đường mà mình đã nhớ nhung hơn một tháng, Linh Linh cảm thấy mãn nguyện.
Cô bé vừa uống vừa kéo lại chủ đề mà mình đột nhiên chuyển hướng lúc nãy: "Vậy Di Di, chúng ta sẽ làm gì tiếp theo? Đi tìm Bùi Hằng chứ?"
Nếu không dễ dàng từ bỏ thì phải đi tìm nhỉ?
Ôn Tử Di suy nghĩ một chút: "Lần hai đến mời, trước tiên đến con ngõ thứ hai phía sau nơi giao dịch."
Hướng Bùi Hằng rời đi lúc nãy là hướng bắc, phía bắc của thị trấn không nhỏ, muốn theo hướng bắc để tìm y chắc chắn không dễ dàng.
Nhưng đã biết Bùi Hằng chính là Tiểu Nguyên, Tiểu Nguyên sống ở con ngõ thứ hai phía sau nơi giao dịch. Vậy nếu hai người đến con ngõ thứ hai phía sau nơi giao dịch, chắc chắn sẽ lại gặp được Bùi Hằng.
Về những chuyện kiểu này, Linh Linh luôn nghe theo lời cô.
Vì vậy, khi nghe kế hoạch của Ôn Tử Di, Linh Linh chỉ ôm cốc nước đường và "ừm" mạnh mẽ một tiếng.
Hai người đổi hướng, lại đi vòng đến con hẻm phía sau nơi giao dịch.
Trước đây ở sàn giao dịch, khi Kiều Vãn Vãn nói rằng bên ngoài sân của đối phương treo những chiếc đèn l*иg đặc biệt, Ôn Tử Di vẫn đang tự hỏi đặc biệt đến mức nào.
Khi thực sự đến nơi, Ôn Tử Di đã hiểu.
Những chiếc đèn l*иg mà Bùi Hằng treo trước cổng sân thực sự rất đặc biệt.
Trong con ngõ nhỏ có không ít hộ gia đình, đứng ở đầu ngõ nhìn lướt qua, trong màn sương mù đen có một hàng đèn l*иg đỏ sáng lên.
Có vẻ hơi âm u.
Nhưng điều âm u hơn là, ở cuối cùng của con ngõ, đằng sau hàng đèn l*иg đỏ, ẩn hiện một chiếc đèn l*иg màu xanh lục.
Chiếc đèn l*иg xanh lục đó không chỉ lớn hơn nhiều so với hàng đèn l*иg đỏ, mà còn được làm cố ý thành hình đầu lâu.
"..."
Ôn Tử Di dẫn Linh Linh chỉ đứng ở đầu ngõ, không hiểu sao cảm thấy như dính phải thứ gì đó không sạch sẽ.
"Di Di?" Là một hệ thống, Linh Linh không có nhiều kiêng kỵ, thấy Ôn Tử Di dừng bước, cô bé có chút nghi hoặc.
Ôn Tử Di chỉnh lại tư thế: "Không sao."
"Phú cường, dân chủ..." Trong lòng mặc niệm hai mươi bốn chữ chân ngôn, Ôn Tử Di bước vào con ngõ "âm u thủ công" này.
Một cơn gió lạnh thổi đến từ đâu đó vào lúc cô bước đi, làm rung động cả hàng đèn l*иg đỏ và chiếc đèn l*иg xanh lục trong ngõ, đồng thời lướt qua gò má của Ôn Tử Di.
"..."
Bước chân Ôn Tử Di vừa mới đặt ra đã nhanh chóng rút lại: "Không được."
Linh Linh ngẩng đầu nhìn cô: "Sao vậy?"
Ôn Tử Di nhìn hàng đèn l*иg lắc lư trong ngõ phía trước, hít thở sâu rồi mở miệng: "Giúp ta bật quốc ca lên."
Hai mươi bốn chữ chân ngôn có thể không đủ mạnh để áp chế nơi này.
...
Trong đầu phát quốc ca, trong lòng mặc niệm hai mươi bốn chữ chân ngôn, Ôn Tử Di mới một lần nữa dẫn Linh Linh đi đến tận cùng con ngõ.
Hai người dừng lại trước chiếc đèn l*иg đầu lâu màu xanh lục khổng lồ đó.
Mặc dù biết Bùi Hằng hiện không có ở đây, Ôn Tử Di vẫn bước lên gõ cửa trước.
Như dự đoán, không có ai trả lời.
"Lại đây ngồi."
Sau khi tìm một góc gần cửa để ngồi xuống, Ôn Tử Di vỗ chỗ bên cạnh mình về phía Linh Linh.
Trong hơn ba tháng, Linh Linh đã quen với việc ngồi bệt dưới đất.
Vừa nghe Ôn Tử Di gọi, cô bé đã bưng cái cốc đã uống hết nước đường nhưng tiếc không muốn vứt và ngồi xuống.
Dù trong ngõ có vẻ không ít hộ gia đình, nhưng vẫn không thấy ai ra ngoài đi lại, có phần tĩnh mịch.
Ôn Tử Di ngồi dưới chiếc đèn l*иg xanh lục, bắt đầu suy nghĩ về lần gặp đầu tiên với Bùi Hằng vừa rồi.
Mặc dù Bùi Hằng đã nhầm hai người là kẻ ăn xin, nhưng vì đối phương sẵn lòng bố thí, nên ấn tượng đầu tiên về hai người chắc còn tạm được.
Sau đó, cô đã thành tâm thành ý bày tỏ ý định và lòng thành của mình với Bùi Hằng.
Mặc dù sau đó Bùi Hằng rời đi đột ngột, nhưng nhìn chung, lần gặp đầu tiên với Bùi Hằng vẫn coi là thành công... chăng.
Ôn Tử Di lặng lẽ gật đầu.
Đã tìm được Bùi Hằng, tiếp theo cần phải lên kế hoạch kỹ lưỡng về cách gia nhập phe của Bùi Hằng thành công.
Ôn Tử Di suy nghĩ nghiêm túc.
Bên cạnh cô, Linh Linh chẳng có việc gì làm, quay đầu nhìn cổng nhà Bùi Hằng, không nhịn được ghé sát vào Ôn Tử Di, hạ thấp giọng nói: "Di Di, cô nói xem, nếu chúng ta "ba lần đến mời" rồi mà Bùi Hằng vẫn không thèm để ý đến cô thì sao?"
Ôn Tử Di: "..." Lời thì thầm của ác ma?
Nỗi lo lắng của Linh Linh rất chân thành, nhưng Ôn Tử Di thực sự không muốn tiếp nhận.
Cô im lặng một lúc, cố gắng dập tắt sự lo lắng không may mắn lắm của Linh Linh: "Chắc là không đâu."
Linh Linh không hiểu: "Tại sao?"
Ôn Tử Di bắt đầu nhớ lại nội dung cốt truyện gốc đã đọc trước đây: "Ta nhớ trong nội dung gốc giai đoạn sau, Bùi Hằng đã trực tiếp đối đầu với hoàng thất nước Hạ và ba môn phái lớn."
Linh Linh gật đầu: "Ừm."