Chương 7: Tìm Ngô Ngạn Tổ

Giọng của Khương Vãn Quất không lớn lắm, nhưng lại rõ ràng và rành mạch vang lên từ đầu đến cuối lớp học.

Rõ đến mức khiến Tiêu Yếm tỉnh dậy khỏi cơn buồn ngủ.

Cũng rõ đến mức khiến cả lớp học lại náo nhiệt một phen, tiếng cười lúc to lúc nhỏ.

"Ồ, chẳng lẽ em chính là Lưu Diệc Phi?"

Một người vừa trêu, bên dưới lập tức vang lên tiếng cười đùa ồn ào.

"A Tổ may mắn quá à nha.”

"Ngô Ngạn Tổ đừng có khiêm tốn nữa, nhanh tay nhanh chân thu xếp mà đi đi."

"Em gái này trông hơi lạ, có phải học sinh mới của lớp 10 không?"

Đối với họ, việc học hành rất chán ngắt, thỉnh thoảng gặp chuyện thú vị thì càng thấy giải trí hơn, một trong hai nhân vật chính vẫn chưa lộ diện là ai, mọi người đều đổ dồn ánh mắt vào người còn lại.

Khương Vãn Quất vừa bị lớp 11A8 nhìn chằm chằm một lượt, giờ lại tiếp tục bị mọi người trong lớp 12A10 quan sát.

Cô quét mắt một vòng rồi dừng lại ở góc phòng.

Mái tóc đen trước trán Tiêu Yếm hơi rối, đôi mắt anh mệt mỏi, vẫn chưa có ý định đứng dậy.

Xung quanh vẫn đang bàn tán, cô không mấy để tâm mà đi vào lớp rẽ thẳng về phía anh, cuối cùng cô dừng bước, cong ngón tay lại, gõ nhẹ lên mặt bàn sạch sẽ kia.

“Cộc cộc” hai tiếng. Không quá ồn.

"Đi thôi."

Khi Khương Vãn Quất dừng lại bên cạnh Tiêu Yếm, những tiếng trêu đùa bỗng chốc từ từ lắng xuống.

Như bọt nước của lon nước ngọt bị lắc, phát ra những tiếng “xì xì xì” nhỏ xíu rồi cuối cùng trở nên yên lặng như mặt hồ.

Tiêu Yếm uể oải nhìn cô, thiếu niên mười bảy mười tám tuổi với đuôi mắt hơi dài, khi ngẩng đầu lên, khuôn cằm cậu tạo thành một đường nét đẹp mắt, vừa xa cách sắc bén vừa mâu thuẫn với vẻ lười biếng.

Anh không nói gì mà chống tay lên bàn, chậm rãi đứng dậy.

Ghế bị đẩy về phía sau, phát ra một tiếng “két” ngắn ngủi.

Có vẻ như chàng thiếu niên mang cảm giác không tồn tại nhưng lại quá nổi bật ấy rất nghe lời, đi theo cô đàn em xinh đẹp ra ngoài.

Những học sinh còn lại trao đổi ánh mắt qua lại với nhau, như ngửi thấy mùi có chuyện để buôn nhưng không biết làm sao để bắt đầu.

Bọn họ đều cảm thấy sốc, khó hiểu và tò mò, nhưng chuyện bọn họ chú ý tới khác nhau hoàn toàn.

Con bé đó là ai vậy?

Chuyện gì đang xảy ra thế này?

-

Sau khi bước xuống mười ba bậc thang.

Hai người đi song song với nhau thì quá chật nên chỉ có thể tách ra.

Khương Vãn Quất đi sau Tiêu Yếm, nhìn bờ vai lúc lên lúc xuống của anh như nhìn đồi núi trập trùng.

Ban đầu cô cũng không định khoa trương như vậy, nhưng mới đến trường nên cô còn chưa rõ phong cách của mấy thầy cô phòng giáo vụ thế nào, nếu như tự đi một mình thì rủi ro quá lớn.

Chi bằng lôi thêm một người cùng chịu phạt.

Tiêu Yếm tự mình đi xuống, Khương Vãn Quất cũng không nói gì.

Đối phó với người con trai đang khó chịu, cách tốt nhất là phải khó chịu hơn người con trai đó.

Cả hai im lặng suốt cả chặng đường, chỉ có tiếng gió thổi chim hót.

Sau khi rẽ bảy tám lần, hai người vào phòng giáo vụ, thầy cô ở đó thấy Tiêu Yếm như thấy người quen, họ im lặng hai giây rồi vẫy tay cho anh ra ngoài trước.

Khương Vãn Quất không hiểu.

Bây giờ nhìn lại, thì hình như người bạn này dường như có hoàn cảnh đặc biệt.

Khả năng cao, không phải là hoàn cảnh tốt đẹp gì.

Dù sao cô thực sự đã nhìn thấy sự thương xót của cửa Phật trong mắt thầy giáo hướng dẫn nghiêm túc khi ông ấy nhìn thấy Tiêu Yếm.

Nhưng người bị thương xót không chịu đi. Anh cứ đứng nguyên tại chỗ cùng vui cùng khổ với cô, xem ra anh còn khá là trượng nghĩa.

Sau khi hai nhân sự nhận tội của mình và hứa sẽ trả tội, cả hai may mắn nhận được một bản kiểm điểm, người thầy hút thuốc Trung Hoa thấy thái độ nhận lỗi của họ đoan chính, bèn bảo họ đi ra ngoài.

Cuối cùng còn không quên nói thêm với Khương Vãn Quất một câu:

“Con gái nhà người đã xinh đẹp thì đừng có nghịch ngợm như con trai, phải học hành tử tế.”

Khương Vãn Quất: Hơi khó, cô khá là nổi loạn.

Sau khi rời khỏi văn phòng, cuối cùng cô cũng biết người này tên là Tiêu Yếm, vì có người cùng chịu phạt chung với mình nên cô thấy không đến nỗi khó chịu, cô bèn tìm chuyện để nói với đối phương:

"Tại sao lúc nãy anh không đi ra ngoài?"

Tiêu Yếm đáp: "Vì đã đến tận đây rồi."

Đối với anh, ở đâu cũng lãng phí thời gian, không khác gì cả.

Khương Vãn Quất cười anh: "Phải, đã đến rồi, không viết bản kiểm điểm thì trong người không thoải mái."

Cô nói đùa, nhưng hình như đối phương thấy khó chịu thật.

Thỉnh thoảng Tiêu Yếm không kìm được ho khan, đôi mắt mệt mỏi, từ lúc nằm trên bàn bị cô gọi dậy đến giờ quay về, sắc mặt của anh vẫn không được tốt.

Dù người này không nói nhưng cô vẫn cảm nhận được rõ ràng. Đêm qua đối phương dầm mưa, bị cảm lạnh rồi sốt cũng là chuyện bình thường.