Mỗi lớp đều có một bộ hệ thống riêng, biết người nào dễ nói chuyện dễ bắt nạt, hiểu ai không phải là người hiền lành. Học sinh mới gia nhập nhóm cũ không phải là chuyện đơn giản.
Khương Vãn Quất đón nhận những ánh nhìn đó, ôm sách vào lòng chặt hơn một chút, cô tiến lên hai bước dừng ở bên cửa sổ, cửa sổ vuông mở một nửa, sát cửa sổ phía ngoài là hành lang, phía trong là vị trí của nhóm đánh bài bốn người.
Cô dùng một tay bám vào cửa sổ, nhấc chân đặt lên khung cửa, một kéo một nhấc, dưới ánh mắt kinh ngạc của các bạn học xung quanh, cô trèo qua cửa sổ, bước qua hai cái bàn rồi đáp xuống ghế, vững vàng hạ đất.
Da nữ sinh trắng nõn, ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào rọi lên trên người khiến đường nét cánh tay thon dài của cô đều được phác họa rõ ràng.
Cả một loạt động tác này trơn tru như mây trôi nước chảy, nhẹ nhàng như bước qua ngưỡng cửa. Sách cũng không bị lệch đi tí nào.
Rõ ràng mọi người đều không ngờ tới, bạn học mới lại dữ dội như vậy.
Tên mập lén chửi thề một tiếng.
Tên da đen dừng chơi bài, cậu ta nhìn về phía nữ sinh có vẻ ngoan ngoãn kia, lần đầu tiên thực sự hiểu được thế nào là không thể đánh giá người khác qua vẻ ngoài.
Khương Vãn Quất đối diện với ánh mắt của cậu ta, cô lấy từ trong túi ra một gói khăn giấy, ném lên bàn, lời nói ôn hòa:
"Tự lau đi."
Có lễ phép nhưng không nhiều cho lắm.
Tên mập càu nhàu đi lấy túi khăn giấy rồi rút ra một tờ.
Đám học sinh bất lương cảm thấy bản thân như đυ.ng phải một học sinh bất lương khác đang ẩn mình.
Động tác đánh bài của chúng bị rối loạn, Tôn Mặc vẫn cầm quân bài trên tay, nhưng đôi mắt đã chạy theo nơi xa xôi nào đó.
Khi nữ sinh rời đi, mái tóc buộc cao kiểu đuôi ngựa vẽ một đường cong đẹp, làm nổi bật cái cổ thon dài quyến rũ.
Phía sau vang lên một giọng nói:
"Sao không đánh nữa, đôi A không đẹp bằng gáy cô bạn đó à."
"Đệt. Nếu để nói trắng ra vậy thì đúng là không đẹp bằng thật."
Bên cạnh có một tên vạm vỡ ngẩng đầu nhìn lên, cậu ta thấy thầy Mạnh đứng đó với nụ cười hiền từ thì trái tim chùng xuống, đá vào chân tên da đen một cái.
Đương sự không phát hiện ra điều gì bất thường, bèn lấy lại tinh thần rồi quát.
"Mày đá cái đéo gì, tiếp tục đánh nào, lát nữa ai thua người đó xin số."
Thầy Mạnh: "Để thầy xin cho các em nhé?"
Tôn Mặc quay đầu cười toe toét: "Vậy thì tốt quá... hình như có hơi không hợp lý cho lắm."
"Đúng không, thầy cũng thấy vậy."
Thầy Mạnh thu bài, ông ấy nói lát nữa rảnh sẽ mời họ đến văn phòng chơi bài dưới con mắt của các thầy cô bộ môn.
Chơi cho đã, chơi một trận sống mái, chơi đến hết đời luôn.
Tiết một bắt đầu bình thường, lúc tự giới thiệu toàn là những lời sáo rỗng nhàm chán, Khương Vãn Quất nói tên mình ra xong thì quay về chỗ ngồi.
Sau giờ học loa phát thanh đột nhiên phát ra một tiếng vang “Rè rè”.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, mây tan trời quang.
Trong tòa nhà khối mười hai có không khí căng thẳng, nhưng không phải ai cũng căng thẳng.
Lớp 12A10 trông rất đặc biệt và độc lập.
Bầu không khí ồn ào vui đùa chưa từng dừng lại. hình như không ai quan tâm đến tương lai của mình.
Tiêu Yếm cuộn mình ở dãy cuối lớp, đầu gục xuống cánh tay, anh mơ màng nửa tỉnh nửa mê mặc kệ thời gian. Mấy trò đùa giỡn rượt đuổi xung quanh cũng không làm ảnh hưởng tới địa bàn của anh.
Không ai để ý đến anh, nói đúng hơn là không ai dám để ý đến anh.
Bỗng nhiên, một giọng nói trong trẻo rõ ràng bị lẫn trong những tiếng ồn.
"Xin chào, em tới đây để tìm người."
Giọng nói ấy hơi quen tai, không ngoài dự đoán là nhân tài có tỷ lệ làm bài chính xác cao tới 37,5%.
Khương Vãn Quất đứng ở cửa lớp 12A10, nhìn các anh chị đang chơi game và trang điểm, trong tiếng ồn ào, cô giơ tay bật lại cái loa đã bị tắt.
Giọng thầy giám thị ngậm thuốc lá trong cổ họng có vẻ hơi tức giận —
"Yêu cầu bạn Lưu Diệp Phi, Ngô Ngạn Tổ học cấp ba lập tức đến phòng giáo vụ!"
Lần đầu tiên trong lớp vẫn còn ồn ào.
Lần thứ hai thì những học sinh im lặng hẳn.
Loa phát thanh rõ ràng rành mạch. Học sinh bên cửa cười sảng khoái một tràng.
"Cười chết tôi rồi, bạn nào gan dữ vậy."
Người đó cười xong quay đầu về phía Khương Vãn Quất: "À đúng rồi, em tìm ai vậy?"
Khương Vãn Quất: "Ngô Ngạn Tổ."