Cô lấy điện thoại ra, mở khung chat giữa cô và anh.
Lâu lắm rồi họ không liên lạc với nhau.
Khương Vãn Quất cúi đầu cân nhắc từng câu chữ, cuối cùng chọn một giọng điệu hơi bông đùa. Cô chỉnh sửa rồi gửi tin nhắn:
[Chó con đâu rồi? Ăn cơm thôi, mau lăn về nhà.]
Cô dừng lại rất lâu ở chữ “nhà”, xóa đi, rồi đổi thành “về đây”.
Không có tin nhắn trả lời ngay lập tức. Cô nhìn chăm chú màn hình một lúc, im lặng thoát ra, rồi ngồi trên chiếc ghế nhựa đợi thêm hai phút. Sau đó, cô thu dọn đống bài tập lộn xộn của mình, chuẩn bị rời đi.
Cô không thích chờ đợi, càng không thích việc người khác biến mất không một lời báo trước.
Điều này khiến cô cảm thấy như mình bị bỏ lại.
Ánh hoàng hôn đẹp rực rỡ. Trước khi rời đi, Khương Vãn Quất ngước mắt nhìn một cái và cuối cùng thấy bóng dáng quen thuộc ở phía đối diện.
Tiêu Yếm đang ngồi trên một chiếc xích đu thấp, hai chân dài không có chỗ để thoải mái. Cách đó không xa là một vài đứa trẻ tụm lại với nhau.
Có vẻ như anh đã phát hiện ra ánh mắt của cô, cũng ngẩng đầu lên nhìn.
Ở giữa họ là con đường xe cộ qua lại, không quá tấp nập. Ánh nhìn chạm nhau trong khoảnh khắc, thế giới dường như chậm lại đôi chút.
Điện thoại của Khương Vãn Quất rung lên, cô mở ra xem.
Tiêu Yếm: [Chị Khương, chơi xích đu không?]
Ánh chiều tà rải khắp nơi, hai người đứng cách xa nhau, nét mặt không rõ ràng, chỉ thấy bóng dáng anh đẹp đẽ và nổi bật đến mức cô nhớ mãi nhiều năm về sau.
Khương Vãn Quất tiến lại gần từ phía bên kia đường. Không xa đó, một đứa trẻ đang nhìn anh, dáng vẻ muốn lại gần nhưng không dám.
Tiêu Yếm dáng người cao ráo, chiếm trọn chiếc xích đu, trông như một tên “đầu gấu”.
Cô bật cười:
“Anh đang làm gì vậy? Bắt nạt trẻ con à?”
Tiêu Yếm đáp:
“Có đứa muốn ngồi, tôi giành trước rồi.”
Anh đứng dậy phủi áo, tay nắm lấy sợi dây, ánh mắt liếc xuống ra hiệu:
“Lại đây.”
Sau vụ rắc rối với Khương Cảnh Đào, Tiêu Yếm bắt đầu thu dọn những thứ anh để ở nhà Khương Vãn Quất.
Không còn lý do để tiếp tục ở lại. Đang trong độ tuổi thanh xuân, một nam một nữ sống chung, nêu nói ra thì không hay ho gì.
Họ không học chung lớp, ngày thường cũng không có nhiều giao tiếp.
Xét cả về tình lẫn lý, đáng ra hai người sẽ ngày càng xa cách.
Nhưng Khương Vãn Quất phát hiện, trên đường về nhà, cô thường xuyên gặp Tiêu Yếm. Đa phần là giữa đường hoặc ở cổng khu Cẩm An Viên. Tần suất trùng hợp này khiến cô thấy nó không hẳn chỉ là ngẫu nhiên.
Mỗi lần gặp, Tiêu Yếm cũng không chào hỏi. Anh chỉ đứng từ xa nhìn một lúc rồi lại rời đi như người qua đường.
Cô không hiểu, nhưng cũng không thấy khó chịu.
Trong lớp, Lữ Tiểu Ngôn lại bắt đầu tò mò và hỏi han:
“Cậu với anh ấy tiến triển đến đâu rồi?”
Khương Vãn Quất đáp:
“Tiến triển gì cơ?”
Lữ Tiểu Ngôn cười:
“Thì cậu theo đuổi anh ấy đấy, kết quả sao rồi?”
Khương Vãn Quất nghĩ về mối quan hệ của họ.
Nếu bảo tốt, hình như cũng không đến mức ấy. Trên đường gặp nhau, hai người như người lạ.
Nếu bảo không tốt, thì lại có những câu như “bạn trai yêu quý” hay “mèo con, cún con” dễ dàng tuôn ra, mập mờ như thể đã yêu nhau tám trăm năm.
Cuối cùng, cô trả lời bằng một kiểu lảng tránh:
“Cũng tạm thôi.”
Tin đồn về cô và Tiêu Yếm trong trường học chưa từng dừng lại. Đi trên đường, thỉnh thoảng cô vẫn nghe thấy vài câu xì xào.
Phần lớn là:
“Họ có đang hẹn hò không?” hoặc “Họ có sống chung không?”
Gần đây, dư luận lại đổi chiều.
“Là cô gái đó đúng không? Nói gì thì nói, cô ấy với Tiêu Yếm cũng khá hợp, không dễ chọc vào.”
“Nhìn cũng có dáng vẻ tử tế, nhưng đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.”
Khương Vãn Quất chưa từng quan tâm đến diễn đàn hay những bài viết linh tinh, nhưng qua lời bàn tán, cô mơ hồ phát hiện ra điều gì đó không ổn.
Khi Tề Bạch và Lữ Tiểu Ngôn ép cô đọc nội dung bài viết, cô thậm chí chẳng thấy bất ngờ.