Hai năm gần đây, hoạt động bảo vệ môi trường sinh thái đã được bắt đầu được phổ biến với những lớp trẻ nên rất nhiều cuộc thi được tổ chức, vừa hay Khương Vãn Quất có chút hứng thú với thực vật nên cô đã tham gia một cuộc thi khoa học phổ thông và đạt giải.
Khương Vãn Quất dạ một tiếng, khiêm tốn nói:
"May mắn thôi ạ."
Mạnh Tử Vũ khen xong lại chuyển đề tài:
"Trước đây em đã gây ra vài chuyện ở trường cũ phải không?"
Chữ "vài" này rất vi diệu.
Khương Vãn Quất có làn da trắng trẻo, mềm mại như cô gái Giang Nam, nhưng nghĩ lại thì bản thân cô không có tính tình mềm yếu.
Nhưng thoạt nhìn, trông cô vẫn rất ngoan hiền.
Cô thành thật đáp: "Vâng."
Mạnh Tử Vũ đã dạy rất nhiều học sinh cũng đã gặp đủ nhiều bạn nhỏ có vấn đề, nói chung những học sinh chuyển trường đến đây thì ngoài lý do chuyển nhà, ít nhiều đều dính líu đến thói xấu, những học sinh như Khương Vãn Quất không nhiều cho lắm.
Không nhuộm tóc, không đeo khuyên tai, cô buộc tóc đuôi ngựa cao, ăn mặc đúng mực.
Có những đứa trẻ sinh ra đã như đến để báo ân vậy.
Khương Vãn Quất vẫn đang đợi đối phương hỏi tiếp chi tiết, người đó cười hì hì đặt thông tin của cô lên bàn.
"Bây giờ em đã bước sang trang mới cuộc đời rồi, đến lớp làm quen đi."
Cô nhìn chồng giấy đó, nỗi buồn bực trong lòng bỗng nhiên tan biến.
Thầy giáo này không tệ. Nếu cần thiết thì cô vẫn phải xây dựng hình tượng học sinh ngoan.
Mới khai giảng không lâu, cái tâm lý nghịch ngợm của tuổi mười sáu mười bảy vẫn chưa nguôi xuống.
Vẫn còn một lúc nữa mới vào tiết học buổi sáng, trong lớp ồn ào, học sinh trò chuyện cười đùa, làm bài tập hoặc đánh nhau.
Khương Vãn Quất bước ra khỏi văn phòng, đứng ở cửa sau lớp 11A8, cô đứng im lặng một lúc trong một góc nhỏ, vài ánh mắt đánh giá quét qua người cô.
"Lớp mấy vậy?"
"Có phải học sinh mới đến không?"
Những dãy bàn sau luôn là nơi tập trung của nhóm lưu manh bất lương.
Bốn người đang lén lút đánh bài, một tên mập tựa vào khung cửa canh chừng.
Ghế chặn mất lối đi ở phía sau lớp học, một người có nước da đen không mặc đồng phục hất đầu về phía cô: "Đi cửa trước đi."
Tên mập đã được nhận lệnh từ trước, như thường lệ giơ chân chắn ngang khung cửa, vẫy tay:
"Đổi chỗ đi vào đi, dịch ghế qua lại phiền phức lắm."
Các học sinh khác nghe thấy có biến thì nhìn qua, Khương Vãn Quất đeo cặp đứng một lúc, không nói gì, cuối cùng quay người đi cửa trước.
Có vẻ cô rất dễ bắt nạt.
"Đối xử với học sinh mới hung dữ vậy, lát nữa thầy Mạnh qua đây làm gãy ghế của các cậu rồi đốt bài luôn."
Bên cạnh có một nữ sinh đi qua, trông cô ấy vô cùng sáng sủa phóng khoáng, cô ấy cũng đi vòng ra cửa trước, chửi xong thì nói với cô:
"Cậu đừng để ý tụi nó, lớp nào chẳng có vài thằng đần đâu."
Khương Vãn Quất nghe thế thì cười.
Mấy người phía sau chửi thề một câu: "Mẹ kiếp, mày nói ai đần vậy."
Nam sinh ở độ tuổi này thích nhìn người đẹp, nhưng chưa đến mức thấy người ta thì hú hét như chưa từng trải đời.
Đợi người ta đi xa rồi bọn họ mới nhỏ giọng bàn tán.
"Xinh phết nhỉ."
"Bốp" một tiếng, âm thanh đánh bài vang lên, một người khác cũng đánh theo quân bài chủ.
"Ừ. Đúng là ngon thật."
Khương Vãn Quất đi từ cửa trước vào rồi vòng đến chỗ trống bên cửa sổ phía trong, cô đặt cặp xuống, nhìn ra ngoài.
Tòa nhà lớp mười hai phía sau không khác gì mấy so với ở đây, lúc này hành lang không có mấy người, cô vô tình liếc nhìn qua, vừa hay thấy người đã chỉ đường cho mình.
Tiêu Yếm quay lưng ra ngoài, lười biếng tựa vào lan can, anh không ngắm phong cảnh, trước mặt là một bức tường trắng, không biết đang nghĩ gì.
Khương Vãn Quất cứ thế nhìn anh ngẩn người, nhìn anh đứng thẳng, nhìn anh vào lớp 12A10.
Sau đó cô tiếp tục làm việc của mình, xuống lầu lấy sách giáo khoa.
Không nhờ ai giúp cả, cô đi tận hai chuyến.
Lần đầu cô đi vòng cửa trước, mấy người đánh bài vẫn ở vị trí của mình, chỗ bốn bàn gần cửa sổ hành lang có hai người ngồi cúi đầu chắc là đang nghịch điện thoại. Ghế dãy sau bị kéo lệch và trống không.
Lần thứ hai Khương Vãn Quất định đi đường tắt qua phía sau, lúc cô đi đến cửa thì phát hiện ván bài đã tiếp tục.
Cậu bạn da đen tên Tôn Mặc, người như tên gọi, cậu ta đen một cách khỏe mạnh.
Cậu ta ngoái đầu nhìn Khương Vãn Quất một hồi rồi nhắc lại: "Cửa trước."
Một mình thằng mập có thể chặn nửa cánh cửa, cậu ta cũng lên tiếng, trong giọng nói có vài phần mất kiên nhẫn:
"Không phải tao đã nói rồi à, bộ vừa nãy mày không thấy người khác đều đi bên đó sao?"
Trong lớp quen đùa giỡn cười vui nên bầu không khí chung quanh còn được, tuy thỉnh thoảng khó chịu nhưng cũng chẳng ai nói gì nhau cả, dù sao cũng chỉ là đi thêm vài bước, tránh tự chuốc họa vào thân.
Rất nhiều người đang xem náo nhiệt.