Chương 41: Có chuyện mới gọi

Đêm khuya, nhưng đường phố vẫn còn khá nhộn nhịp.

Những ánh đèn màu rực rỡ cùng các cửa hàng trải dài hai bên đường.

Tiêu Yếm chở Khương Vãn Quất, chiếc mô tô đỏ nổi bật diễu qua phố khiến rất nhiều người ngoái lại nhìn. Chàng trai ngầu lòi, cô gái xinh đẹp và chiếc xe rực rỡ quả thực thu hút ánh mắt mọi người.

Khương Vãn Quất nói: “Người thì trầm lặng, mà xe lại quá nổi bật.”

Tiêu Yếm dừng ở vạch trắng, đáp: “Xe này không phải của tôi.”

“Anh lái nó thì chủ xe có biết không?”

“Không biết.”

“Vậy tôi sẽ tố giác anh.”

Tiêu Yếm tỏ vẻ không bận tâm, lấy điện thoại ra, chụp một tấm ảnh đầu xe, rồi mở danh bạ, chọn một hình đại diện, nhấn vào và gửi tin nhắn thoại.

"Cho mượn cái xe nhé Lôi Tử."

Tiêu Yếm nói xong thì khóa màn hình rồi bỏ điện thoại vào túi, động tác dứt khoát và trôi chảy, không hề lưỡng lự.

Anh nhếch môi cười:

“Giờ thì biết rồi nhé.”

"…"

Khương Vãn Quất im lặng một lát, rồi chuyển chủ đề:

"Cái tên mang chữ "Lôi" này, có phải là..."

"Là thằng hôm trước bị cô bẻ gần gãy ngón tay, khóc um ở quảng trường đó."

"Anh nói quá lên rồi. Tôi chỉ dùng lực nhẹ thôi."

Tiêu Yếm nghiêng người về phía trước một chút, giọng điệu hờ hững:

"Phải, cô dịu dàng lắm, nên cậu ta nặng có 90 cân thôi mà đã thấy yếu đuối như vậy."

"Tiêu Yếm, ước gì anh không có miệng thì tốt biết bao."

Chỗ ngồi trên xe mô tô vốn nhỏ, được thiết kế kiểu dáng đua xe nên chỉ vừa đủ cho một người. Khi chở thêm người, cả hai buộc phải ngồi sát vào nhau.

Dừng lại ở đèn đỏ, Khương Vãn Quất cố kéo giãn khoảng cách. Tiêu Yếm liếc mắt nhìn qua, giọng nhàn nhạt:

"Chị Khương, chị sắp lùi ra đến đuôi xe rồi đấy."

Khương Vãn Quất ngừng động tác, trả lời:

"Anh lo chuyện của mình đi, để yên cho người đẹp này ngồi."

"Đừng để lát nữa lại tự bám sát vào tôi đó."

"Cứ yên tâm. Tôi thanh cao lắm, chẳng có hứng thú gì với cơ thể anh đâu."

Đèn đỏ chuyển về số 0, đèn xanh bật lên. Tiêu Yếm nhếch mày, đột ngột tăng tốc rồi phanh gấp. Theo quán tính, cả hai người lập tức ôm sát vào nhau.

Ngay khi chiếc xe lao qua vạch trắng, tiếng hét ngắn ngủi chưa kịp thoát ra, Khương Vãn Quất đã theo phản xạ vòng tay ôm chặt lấy anh.

Tiêu Yếm cười:

"Ôm chặt ghê nhỉ."

Khương Vãn Quất hậm hực:

"Anh đúng là đồ chó thật."

Anh nhún vai:

"Không phải do tôi sợ làm rơi mất mèo con tôi vừa nhặt được à."

Tiếng động cơ gầm rú hòa cùng tiếng gió, khiến cuộc trò chuyện của hai người bị tiếng ồn át đi.

Lần đầu trong đời ngồi trên một chiếc xe như vậy, Khương Vãn Quất vừa cảm thấy xa lạ vừa đầy thích thú. Cảnh vật xung quanh như những thước phim trôi nhanh về phía sau. Bầu trời đen phía trên, con đường xám phía dưới, ánh đèn vàng cam vạch ra những đường sáng lấp lánh.

Cơn gió mạnh lướt qua cuốn bay mọi sự náo nhiệt nặng nề, làm cô cảm thấy nhẹ nhàng như một cánh bồ công anh đang bay.

Lòng cô ngập tràn cảm giác kỳ lạ, muốn hét to, muốn hát vang, muốn trút hết những cảm xúc ngắn ngủi mà cô chẳng biết gọi tên là gì. Nhưng cuối cùng, cô chỉ hỏi khẽ giữa tiếng gió:

"Hay mình đi đường vòng, về muộn chút nhé?"

Trấn nhỏ có phong cảnh đẹp, gió thổi thật dễ chịu, chỉ có điều hơi lạnh. Nếu được, cô muốn đi thêm nữa, ngắm hàng cây ven đường, những chiếc lá trên cao, và những bông hoa nhỏ bên vệ đường.

Hồi nhỏ, khi ngồi trên xe cùng ba mẹ, cô cũng từng hỏi câu này. Đôi khi họ sẽ đồng ý, lái xe đi vòng quanh khu phố một chút, nhưng phần lớn chỉ là hứa suông.

Tiêu Yếm không nói gì, rẽ vào đường Trường Ninh và ngõ Dư Mã, vòng lên cầu vượt rồi men theo các con hẻm dài chạy một vòng lớn quanh trung tâm thành phố. Sau đó, anh ghé đổ xăng và quay lại cửa hàng với cánh cửa rộng mở.

Khương Vãn Quất cười trêu:

"Tiêu đại ca đúng là người tiên phong trong xã hội đại đồng, cửa hàng cũng chẳng thèm khóa."

Tiêu Yếm lúc rời đi quá vội, không để tâm đến việc này. Anh hờ hững đáp:

"Đống sắt vụn chẳng ai thèm lấy."

Anh đổi sang chiếc xe đạp cũ, còn Khương Vãn Quất quét mã xe đạp công cộng. Hai người một trước một sau, trở về khu Cẩm An Viên, giống hệt đêm Trung thu hôm nào.

Khi đèn trong căn hộ tầng 17 bật sáng, lần này không còn ánh đèn lấp lánh lung linh nữa.

Tiêu Yếm đeo theo một chiếc ba lô, bên trong mang theo vài bộ quần áo.

Vào nhà, đồ đạc trên bàn vẫn chưa dọn, gió ngoài cửa sổ lật qua một trang giấy.

— Sột soạt.

Khương Vãn Quất nhìn chằm chằm vào quyển bài tập còn trống trước mặt, im lặng rất lâu, sau đó ngước mắt lên nhìn anh:

"Anh Tiêu, anh có thời gian dạy kèm tôi chút được không?"

Tiêu Yếm cười nhạt:

"Có chuyện thì gọi anh Tiêu, không thì gọi đồ chó."