Chương 39: Nhầm người rồi

Cô thở phào nhẹ nhõm, lê đôi chân mềm nhũn bước đến cửa. Vừa mở ra, một bàn tay mạnh mẽ đã giữ chặt vai cô, đẩy cô tựa lưng vào tường.

Rầm.

Lực đẩy không nhẹ, lưng cô va vào tường, hơi đau.

Khương Vãn Quất cau mày, khẽ "hự" một tiếng, bàn tay trên vai cô đột nhiên giảm bớt sức mạnh.

Tiêu Yếm vừa leo lên mười bảy tầng lầu, mồ hôi lấm tấm trên trán. Một vài lọn tóc đen ướt nhẹp, rối bời dính trên da, cổ và yết hầu cũng phủ một lớp ẩm ướt do sự mệt mỏi và căng thẳng.

Giọng anh trầm, mang theo chút bực tức:

“Cô đùa hơi quá rồi đấy.”

Không gian nhỏ hẹp bên ngoài, ánh đèn cảm ứng trên trần sáng mờ mờ. Ngoài Tiêu Yếm ra thì không còn ai khác. Cánh cửa hành lang mở toang, gió thổi l*иg lộng, cuốn rối mái tóc đen của cả hai.

Tiêu Yếm đứng đó, cả người toát lên vẻ nóng nảy, mồ hôi nóng bị gió lạnh cuốn qua, để lại cảm giác mát lạnh trên da.

Vết xước trên tay, l*иg ngực phập phồng lên xuống, quần áo nhàu nhĩ, trông anh vô cùng thê thảm.

Anh thầm rủa chính mình, "đúng là một thằng ngu".

Khương Vãn Quất từ trạng thái ngơ ngác bàng hoàng lấy lại bình tĩnh, ánh mắt nhìn sang bên tìm kẻ bám đuôi khi nãy, nhưng không thấy. Cô đoán hắn đã vào thang máy xuống dưới.

Thiếu niên trước mặt thở dần đều trở lại, thu lại vẻ mất kiểm soát, trên người anh phảng phất sự chán chường, ánh mắt u ám.

Anh buông lỏng tay, thu lại sức lực, không đợi cô nói gì đã quay người định rời đi.

Khương Vãn Quất nhíu mày, đưa tay kéo anh lại nhưng bị hất ra.

Dưới lầu, xe cảnh sát vừa đến, tiếng còi vang lên như một bằng chứng hùng hồn cho câu chuyện của cô.

Khương Vãn Quất vốn là người cứng đầu, không muốn bị trách vô lý, lập tức bước lên hai bước, túm chặt lấy cổ tay anh.

“Anh đi đâu vậy hả?”

Lòng bàn tay cô hơi lạnh, chạm vào cổ tay anh mang theo cảm giác ấm áp kỳ lạ.

“Loại người như anh, sau này nếu có yêu đương thì một hiểu lầm thôi cũng đủ làm thành mười tập phim truyền hình.”

Tiêu Yếm đứng yên tại chỗ, dưới lầu tiếng còi xe vẫn vang lên inh ỏi, như một cách làm tăng thêm mức độ vô lý và bộc phát trong hành động của anh.

Anh không nói gì, Khương Vãn Quất tiếp tục giải thích.

“Tôi không lừa anh. Có người bám theo tôi. Tôi đâu thể nào đùa giỡn với cả cảnh sát được.”

Giọng nói của cô nghiêm túc, Tiêu Yếm quay đầu lại, sự giận dữ và lạnh lùng trong ánh mắt đã tan đi gần hết. Hơi thở gấp gáp nơi l*иg ngực cũng như thủy triều dần rút xuống.

“Biết rồi.” Anh đáp, rồi cúi đầu, hơi nghiêng góc mặt: “Cô không định buông tay sao?”

Khương Vãn Quất:

“Tôi sợ chó không nghe lời lại chạy mất.”

Tiêu Yếm bật cười:

“Vậy con chó của cô đâu rồi?”

Bầu không khí căng thẳng vừa nãy lập tức dịu đi.

Khương Vãn Quất mang trong mình một loại sự bền bỉ như cây cỏ cùng sự bình thản đầy kỳ lạ. Những gai nhọn trên người Tiêu Yếm còn chưa kịp đâm tổn thương người khác hay chính anh, đã bị lời nói trêu chọc vô hại của cô thu lại.

Khương Vãn Quất nghĩ đến dáng vẻ Hoắc Thành Văn khi bay nhảy khắp nơi, bất cần đời, lập tức trả lời:

“Anh ấy hết thuốc chữa rồi, anh ấy không nghe tôi nói, cũng không để ý đến tôi.”

Tiêu Yếm cúi thấp đầu rồi bất ngờ đưa tay vòng lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, mạnh mẽ kéo một cái. Khương Vãn Quất không kịp phản ứng, cô mất cảnh giác loạng choạng hai bước rồi ngã nhào về phía trước, suýt chạm sát vào mặt anh.

Cô ngẩng đầu, ánh mắt anh từ trên cao nhìn xuống, giọng điệu mang đầy vẻ thách thức:

“Đến chó nuôi trong nhà mà cũng không giữ được, còn muốn dây vào chó hoang.”

Khương Vãn Quất bật cười, đáp lại bằng một câu nhận xét:

“Vừa ghen vừa kiêu ngạo.”

Vì thấp hơn anh, cô phải ngước nhìn lên. Nhưng vị trí cao thấp này chẳng thể ngăn cô thoải mái nói đùa:

“Anh cao hơn, đẹp trai hơn, thông minh hơn, vậy đi với anh sẽ có thể diện hơn.”

Tiêu Yếm biết mình không nên nhưng lại bất ngờ cảm thấy một chút niềm vui khó tả, dù rằng nó có phần đáng xấu hổ.

Anh không nói gì. Trong lúc hai người đang im lặng, cửa thang máy mở ra, một chú cảnh sát đứng đối diện. Khi nhìn thấy cảnh tượng này trông như một phiên bản thanh thiếu niên “cưỡng ép” con gái nhà lành, chú sững lại một giây sau đó nhanh chóng vào việc:

“Buông tay ra! Cậu trai trẻ trông đàng hoàng mà làm trò gì thế hả?”

Những người lớn ban đầu nghĩ sẽ gặp một ông chú trung niên khó chịu bám đuôi cô gái trẻ, nhưng không ngờ lại là một nam sinh tuấn tú đang ở độ tuổi thanh xuân.

Họ bước tới, lập tức tách hai người ra, thậm chí còn định bắt giữ Tiêu Yếm.

Tiêu Yếm: “…”

Khương Vãn Quất thấy tình huống đi từ hiểu lầm này đến hiểu lầm khác lập tức vội vàng ngăn lại:

“Đừng, đừng, không phải đâu. Anh ấy là đàn anh của cháu.”