Ba hiền con hiếu, tình mẹ con thắm thiết, gia đình hòa thuận.
Vì không quen người quen cảnh càng không có việc gì để làm, Khương Vãn Quất quyết định xuống lầu đi dạo.
Tòa nhà này ở sát đường, lúc nhìn xuống còn có thể thấy đèn đường nối thành đường dài với nhau.
Thang máy đi xuống tầng một, Khương Vãn Quất nhìn điện thoại thấy không có cuộc gọi nào cả, nhưng ba mẹ có gửi hai tin nhắn.
Bà Trâu: [Mẹ đi đây, con hãy tự chăm sóc bản thân nhé.]
Tin nhắn còn lại là của ba: [Con ở nhà dì nhớ ngoan ngoãn đấy, có chuyện gì thì gọi cho ba.]
Cô cất điện thoại rồi kéo chặt áo khoác lại, cô cảm thấy hơi lạnh.
Lúc này đã 7 8 giờ tôi, buổi chiều lại vừa mưa nên bầu không khí quanh khu chung cư rất mát mẻ, khắp nơi toàn là người đi dạo, trẻ con nô đùa người già trò chuyện, cô đi đến góc rẽ rồi tinh mắt phát hiện ra một cây quất, theo lý thì ở đây không nên có loại cây này mới đúng.
Không biết cây quất này được người mọc tự nhiên từ hạt, hay là do người già nào đó rảnh rỗi trồng nó cạnh khu chung cư, cây quất có thân nhỏ và dài, lá xanh hình mũi mác và vẫn chưa ra hoa kết trái, chắc ông bà nào đó trồng nó rồi.
Khương Vãn Quất đến gần nhìn xuyên qua hàng rào khu chung cư, ngó sang bên kia đường.
Ở bên đó có một trạm xe buýt, giờ này chắc là không còn tuyến xe nào chạy nữa, nhưng vẫn có một người đang ngồi trên ghế chờ xe.
Thật trùng hợp, đối phương chính là người ngủ trong công viên cô vừa gặp sáng nay.
Dù cách rất xa nhưng cô vẫn dễ dàng phát hiện được từ tóc đến quần áo đối phương đều ướt sũng, rõ ràng chiều nay đối phương đã dầm mưa.
Anh cứ cụp mắt và ngồi im lặng ở đó, hình như vẻ mặt không được tốt cho lắm.
Xe đến xe đi, người qua kẻ lại, chỉ có anh như bức tranh tĩnh, muôn nỗi buồn vui trong thế giới này chẳng liên quan gì đến anh cả.
Khương Vãn Quất do dự một lúc rồi đi ra cổng lớn tiến về phía anh.
Tại sao phải lại chỗ người ta chứ, cô tự hỏi mình như vậy.
Câu trả lời cuối cùng là - Cô không biết, có lẽ là do cô rảnh quá.
Khương Vãn Quất tuân thủ luật lệ giao thông mà đứng đợi đèn xanh ở bên kia đường, có lẽ vì cô nhìn chằm chằm đối phương lâu quá nên người đó chợt ngẩng đầu lên nhìn cô.
Cái nhìn này chỉ thoáng qua một giây thôi, nhưng nó nhẹ nhàng vừa nặng trĩu, như vuốt mèo cào một cái lên trái tim thiếu nữ của cô.
Tóc mái ướt sũng của anh rũ xuống, trong đôi mắt tối tăm không có lấy tia sáng nào.
Anh như một chú chó lang thang có giống loài cao quý, lông đẹp nhưng không ai muốn nuôi.
Khương Vãn Quất chậm rãi đi đến đứng trước mặt anh, hai tay đút túi:
"Anh không kịp bắt xe đi à?"
Cô hỏi rất tự nhiên và thân quen.
Tiêu Yếm không muốn nói chuyện lắm, nhưng anh vẫn đáp lại cô vài câu:
"Ừm."
"Sao anh không đi taxi?"
"Không có tiền."
Khương Vãn Quất nghĩ một hồi rồi lấy điện thoại ra:
"Để tôi gọi xe giúp anh, anh ở đâu vậy?"
"Không có chỗ ở."
Cô chuyển sự chú ý từ màn hình điện thoại sang anh.
Câu nói này nghe chẳng có độ tin cậy nào cả.
Khương Vãn Quất dùng bộ não 16 tuổi suy luận một chút, tên này hoặc là đang trong giai đoạn nổi loạn cãi nhau với ba mẹ, hoặc là hạng người lang bạt khắp nơi như Hoắc Thành Văn.
Cô tự thấy khả năng đầu cao hơn một chút.
Ít nhất lúc này trông gương mặt của anh rất đáng thương, không giống kiểu phóng đãng, gạt người.
Khương Vãn Quất ngồi xuống bên cạnh anh, cô đang nghĩ cách chỉ điểm cho chú chó lạc đường không nhà này thì chợt ngửi thấy một mùi hương không thuộc về thành phố bê tông cốt thép, cũng không phải mùi sữa tắm hay dầu gội nào đó, mà là mùi cỏ cây trong lành.
Cô liếc nhìn, thấy một quả ké bám ở sau vai anh, nhìn xuống dưới là đôi giày dính đầy bùn.
Trông anh như vừa mới lên núi vậy.
Chàng trai ấy rất lạnh lùng, còn chưa đợi Khương Vãn Quất nói câu tiếp theo thì anh đã đứng dậy.
Anh đang chuẩn bị đi thì chợt dừng lại như nhớ ra điều gì đó, anh lấy tờ giấy đã vò thành cục ở trong túi, mở ra rồi để nó lên đầu cô.
"Trả lại cho chủ nhân. Có tám bài sai hết cả năm bài, cô đúng là tài thật đấy."
Khương Vãn Quất bị che mắt, cô im lặng hai giây mới gỡ tờ bài tập xuống.
Xem ra chàng trai này cũng không tiêu cực lắm, vẫn có thể mỉa mai người khác.
Cô nhìn bóng lưng đó rồi lại cúi đầu liếc nhìn tờ bài tập vẽ đầy hoa cỏ của mình.
Sự thật chứng minh, con đường xây dựng hình tượng học sinh ngoan của cô còn dài và gian nan lắm.
Khương Vãn Quất thôi không nhiều chuyện nữa, cô ngừng tiếp tục làm phiền đối phương và lặng lẽ nhìn anh rời đi.
Cái câu "không có chỗ ở" kia có lẽ còn một nghĩa khác là "đừng quan tâm đến tôi".
Cuộc sống vẫn diễn ra như thường lệ, ngày hôm sau cô vẫn thức dậy đi học như thường ngày.
Cô biết mình không nên đến muộn vào ngày đầu chuyển trường, nhưng đêm qua cô ngủ không ngon như bị ám ảnh vậy, cả đêm qua cô luôn nằm mơ thấy toàn chuyện kỳ quái gì đâu không, trong đó có cả chuyện ma nam đẹp trai trùm khăn trắng lên đầu cô rồi bắt cô làm người chết thay cho mình.
Đúng là không may mắn.
Chuyện càng xu cà na hơn là cô đi muộn thật.
Lăng Phong là một ngôi trường khá tốt, nhà trường tổ chức khai giảng sớm rồi cho các học sinh đi vào nề nếp ngay, dạo gần đây để quản lý học sinh ngoại trú nên trường đã cho ra quyết định, những ai đi muộn sẽ bị ghi lại tên họ và lớp.
Vì chuyện gia đình và chuyển trường nên Khương Vãn Quất đã nhập học muộn hai ngày, cô còn chưa biết ở đây có quy định này.
Cô đứng trước cửa do dự hai giây rồi vội vàng viết ba chữ: Lưu Diệc Phi.
Vừa đặt bút xuống, cô lập tức thấy có một người đi theo phía sau cô cũng không biết xấu hổ viết tên, Ngô Ngạn Tổ.
Ngón tay thon dài, nét chữ đẹp toát lên vẻ thảnh thơi ngỗ ngược, Khương Vãn Quất ngẩng lên nhìn, quả nhiên là anh chàng chán đời tối qua.
Anh chàng chán đời đã thay đồng phục, ánh mắt nhìn lướt qua người cô chứ không dừng lại, bỏ lại hai chữ không thân thiện tí nào:
"Tránh ra."