Nữ sinh từng coi cô như cái gai đứng trước mặt, mái tóc dài đen mượt đã được buộc gọn, kỳ lạ thay chiều cao của cô ta lại tương đồng với cô.
Nữ sinh tóc ngắn phía sau khẽ cười một tiếng:
"Đúng là lúng túng ghê."
Phàn Tinh Tinh, cô gái với mái tóc đen dài nhìn Khương Vãn Quất, trong ánh mắt hiện rõ sự không thiện chí. Thực ra, thái độ khó chịu này cũng dễ hiểu, vì đối phương chính là người mà chàng trai cô ta thích đang để ý. Chắc chắn sẽ khó mà có được thái độ thân thiện.
Ánh mắt Phàn Tinh Tinh lướt qua cuốn sách trên bàn của Khương Vãn Quất, đánh giá bằng một từ ngắn gọn, đầy ý mỉa mai: “Giả tạo.”
Lúc này trong phòng chỉ có ba người, hai đấu một nên thắng lợi nắm chắc trong tay, chẳng cần phải giấu giếm. Sự ghét bỏ của cô gái kia cũng được bộc lộ một cách rất thẳng thắn.
Khương Vãn Quất có thể hiểu được nhưng không tôn trọng, càng không muốn đối đáp. Đã từng chứng kiến nhiều chuyện lớn, nên cô chẳng để mấy kiểu khıêυ khí©h nhỏ nhặt này vào mắt.
Ban đầu cô chỉ muốn mọi thứ yên ổn, đến giờ rồi thì ai về nhà nấy, nhưng rõ ràng là đối phương không có ý định như vậy.
Đến khoảng năm sáu giờ chiều, Khương Vãn Quất hơi buồn ngủ nên đã gục đầu trên bàn. Khi tỉnh dậy, điện thoại và cuốn sách trên bàn đã không còn.
Không cần suy nghĩ cũng biết là ai đã không kìm được tay mà tự ý lấy đi.
Cô xoa trán rồi đứng dậy bước ra ngoài, vừa hay gặp Phàn Tinh Tinh đi vào. Không đợi Khương Vãn Quất hỏi, Phàn Tinh Tinh đã lập tức nói thẳng: “Ở tòa nhà thí nghiệm đấy, qua đó mà tìm.”
Chỉ riêng điểm này là Khương Vãn Quất thấy khá hài lòng, ít nhất cô gái này còn đỡ hơn kiểu người làm rồi không dám nhận.
Khương Vãn Quất vươn tay nắm lấy cánh tay của Phàn Tinh Tinh, kéo cô ta áp sát vào bức tường ở hành lang. Phàn Tinh Tinh rõ ràng có chút ngạc nhiên, bởi cô ta luôn nghĩ Khương Vãn Quất là người tốt tính, không giống kiểu nữ sinh sẽ động tay động chân.
Khương Vãn Quất hỏi: “Có thấy chán không?”
Phàn Tinh Tinh đáp: “Không chán, vì tôi ngứa mắt cô.”
Hai người đối diện nhau, không ai nhường ai, ánh mắt đầy sự kiêu ngạo.
Phàn Tinh Tinh ngưỡng mộ tài năng của Tiêu Yếm, tình cảm của cô ta đến từ sự khâm phục. Cô ta cho rằng, trong mắt mình, Tiêu Yếm là một người cao quý, giống như một ánh trăng không thể với tới.
Khi Khương Vãn Quất đứng trên sân khấu nói ra những lời đó, phản ứng đầu tiên của Phàn Tinh Tinh không phải là cảm thấy bớt đi một tình địch, mà là cảm giác người mình quý trọng bị người khác xem như cục đá vô giá trị.
Phàn Tinh Tinh luôn nỗ lực để hoàn thiện bản thân, để có thể đủ tư cách trò chuyện với Tiêu Yếm.
Còn cô nàng Khương Vãn Quất, ngoại trừ gương mặt đẹp ra thì thành tích cũng chỉ trung bình, thậm chí còn khá kém, không có gì nổi bật khiến Phàn Tinh Tinh không phục, cũng không hiểu tại sao Tiêu Yếm lại để ý đến cô.
Nói tóm lại, Phàn Tinh Tinh chỉ thấy chướng mắt.
Phàn Tinh Tinh là một học sinh gương mẫu, rất được lòng thầy cô nhưng lại không được lòng các bạn cùng lớp. Hôm nay, cô ta tình nguyện ở lại trường một phần vì gia đình, một phần vì giúp đỡ di chuyển đồ đạc ở phòng thí nghiệm lên tầng hai để tránh bị ngập nước.
Khi chuẩn bị đi giúp đỡ, cô ta nhìn thấy Khương Vãn Quất đang ngủ, bỗng cảm thấy phiền ,à không vì lý do gì cả. Cô vốn định đem điện thoại và sách của Khương Vãn Quất giao cho thầy cô nhưng rồi đổi ý, nhét tạm vào phòng chứa đồ.
Khương Vãn Quất chẳng muốn phí thời gian đôi co. Cô chỉ mỉm cười, trả lời bằng giọng đùa cợt: “Tôi còn ở đây cho đến khi tốt nghiệp, tôi khuyên cô nên sớm quen đi, hoặc là nhắm mắt lại đừng nhìn.”
Nói xong, cô buông tay: “Còn nữa, việc anh ta từ chối cô là chuyện của anh ta, phiền cô đừng đổ lên đầu tôi.”
Ký túc xá và tòa nhà thí nghiệm nằm ở hai đầu trường, trời lúc này đã tối, tòa nhà thí nghiệm vào ban đêm vừa tối vừa đáng sợ. Khương Vãn Quất tự nhận mình khá gan dạ, nhưng trước nơi xa lạ như thế này, cô vẫn có chút sợ hãi.
Cô từ tầng một vào, lần lượt tìm kiếm từng phòng.
Cửa phòng chứa đồ để mở, Khương Vãn Quất nhìn qua rồi tìm thấy điện thoại và cuốn sách nằm trên một cái kệ cũ, ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài chiếu qua cửa sổ làm mờ ảo mọi thứ. Cuốn sách đã bị ướt một nửa.
Vì ở tầng một nên nước đã ngập đến chân ghế.
Khương Vãn Quất từ từ nhấc chân lội qua, vừa định lấy đồ rời đi thì một luồng gió thổi qua, “Rầm” một tiếng, cánh cửa sắt cũ kỹ tự động đóng sập lại.