Chương 2: Có mỹ nhân với chó thôi

Hai người đi chung với nhau, một trước một sau, Khương Vãn Quất tự mình một tay kéo vali, tay còn lại đeo ba lô lên lưng đi cùng Hoắc Thành Văn.

Trời hơi tối, có vẻ như sắp mưa.

Khương Vãn Quất nhìn phía trước, bước chân lững thững, tay cầm vali vô tình chạm phải thứ gì đó rồi "soạt" một tiếng, một món đồ không rõ bay theo gió rơi xuống rơi trên mặt đất.

Lúc quay đầu nhìn lại cô thấy đó là tờ báo trông rất lạc quẻ với thế giới hiện đại đâu đâu cũng có điện thoại thông minh bây giờ, hơn nữa trông tờ báo còn mới tinh như vừa được mua ở sạp báo.

Nhìn lên trên, Khương Vãn Quất đứng hình mất hai giây.

Trên ghế dài trong công viên vừa hay có một người đang nằm, hình như tờ báo đó được đối phương dùng để che mặt tránh ánh sáng. Người ấy có vóc dáng cao ráo, đôi chân dài, mái tóc đen, mặc bộ quần áo màu xanh lam đậm giữa mùa hè trông vừa lạnh vừa cứng.

Thiếu niên có vẻ ngoài xuất sắc, nước da trắng nõn, tư thế vòng tay ra làm gối sau đầu để nằm xuống trông vừa thờ ơ vừa thảnh thơi, nhưng đôi mày hơi nhíu lại nhè nhẹ, không biết đối phương đã ngủ ở đây từ khi nào.

Khương Vãn Quất: Tuy trong suốt cuộc đời này cô vẫn chưa được tính là đã làm việc thiện tích đức gì, nhưng cô không có công cũng chẳng có tội, ngày đầu tiên đến thành phố lạ mà được nhìn thấy một người khác phái đẹp trai cũng hợp tình hợp lý phết.

Cô cúi người định nhặt tờ báo mình làm rơi để đắp lại cho anh, nhưng bấy giờ cô mới phát hiện nó đã bị vũng nước trên mặt đất làm ướt rồi.

Khương Vãn Quất do dự hai giây, cô gấp tờ báo đặt sang một bên rồi mở quyển bài tập đang làm dở ra.

Phía trước, Hoắc Thành Văn vừa lướt điện thoại vừa giục:

"Em đang lề mề cái gì thế, em đi còn chậm hơn rùa già 800 tuổi lết nữa, xe đến rồi kìa."

Có vẻ như người nằm đó bị đánh thức, anh hơi nhíu mày hé mắt ra, trông vẻ mặt khá là khó chịu.

Khương Vãn Quất chạm phải ánh mắt ấy thì khựng lại trong thoáng chốc, sau đó cô tiếp tục động tác trước đấy, xé giấy ra rồi đắp nó lên mặt anh.

Đến khi lên xe cô quay đầu nhìn lại rồi mới cảm thấy có gì đó không ổn.

Giấy trắng phủ mặt, trông giống như đang an táng đối phương, đưa người về với đất.

Người bị cô "chôn sống" cũng không vội vàng giơ tay gỡ tờ giấy ra, thông qua gương chiếu hậu bên phải, mãi cho đến khi chiếc taxi bốn bánh chạy xa rồi mới thấy đối phương uể oải kéo tờ giấy bài tập xuống một chút, lộ ra đôi mắt sắc bén.

Hoắc Thành Văn: "Em đang nhìn gì thế?"

Khương Vãn Quất: "Em đang nhìn trai đẹp."

Hoắc Thành Văn đưa tay ra sau gáy, quay đầu cô để cô nhìn về phía chiếc gương nhỏ bên trong: "Vậy em phải nhìn về phía này chứ."

Khương Vãn Quất bình tĩnh nhìn hai gương mặt phản chiếu trong đó, cô nói:

"Em chỉ thấy gái đẹp với chó thôi."

"Thôi em câm miệng luôn đi, em nói chuyện hỗn quá chừng, cái nết giống y hệt tám năm trước, chẳng dễ thương tí nào." Hoắc Thành Văn nói xong thì buông tay đẩy đầu cô một cái, liếc nhìn ra sau với ánh mắt sâu xa rồi lẩm bẩm: "Đẹp cỡ nào chứ, anh họ của em còn thua anh ta à."

Cũng không phải Khương Vãn Quất chưa từng thấy người đẹp nên không quá mê mẩn gương mặt của đối phương, vẻ đẹp của con người còn không khiến cho cô thích thú bằng hoa cỏ cây cối hiếm thấy, vì đối phương quả thực rất nổi bật nên cô mới để ý kỹ hơn thôi.

Nhưng có nhìn lâu cỡ nào thì đối phương cũng chỉ là người qua đường gặp một lần.

Vì dì và dượng đang bận không có thời gian đón Khương Vãn Quất, Hoắc Thành Văn đưa cô đến chỗ ở, anh ấy đột nhiên nghe điện thoại rồi chửi bới vài câu xong đi mất, Khương Vãn Quất tự dọn hành lý vào chỗ ở, cô nhìn căn phòng nhỏ mình đã thuê tạm.

Ở phía dưới chỗ cô ở cách ba tầng là nhà anh họ cô, dù sao cô cũng không phải trẻ con nữa nên không tiện ở cùng, dì Khương Nhã Lan sắp xếp cho cô ở tầng 17.

Nếu chỉ có mỗi mình cô ở đây thì chỗ này hơi trống trải.

Khương Vãn Quất đứng giữa phòng khách, gió mát thổi vào mặt, cô đi đóng cửa sổ lại rồi mặc thêm áo khoác vào.

Cô không thấy buồn vì phải rời xa quê nhà, cũng chẳng có tâm trạng đa sầu đa cảm, rất thực tế.

Buổi tối sau khi ăn cơm xong, Khương Vãn Quất chào hỏi vài câu xã giao với dì và dượng lâu ngày không gặp rồi đi lên lầu.

Không biết Hoắc Thành Văn đi chơi lêu lổng chỗ nào chưa về, có vẻ như ba mẹ anh ấy đã quen với chuyện này rồi.

Trong bữa ăn, vì lịch sự nên trước khi động đũa, Khương Vãn Quất đã hỏi một câu: "Chúng ta không đợi anh ấy về ăn sao ạ?"

Ba Hoắc: "Không cần đợi, chó không lên được mặt bàn đâu con."

Khương Nhã Lan thậm chí còn không ngẩng mặt lên, dì ấy mở điện thoại ra lướt một lúc, lướt tới một avatar hoa lá cành thì gửi một tin nhắn thoại: [Con chết chưa thế?]

Đối phương nhanh chóng trả lời tin nhắn, anh ấy gửi sang số "1" đúng chuẩn phong cách gửi tin nhắn của trai thẳng.

Khương Nhã Lan giơ đũa ra hiệu: Cứ ăn đi, đừng lo lắng.