Chương 19: Phát biểu toàn trường

Cô tự nhận mình không làm gì quá đáng cả, việc cấp bách trước mắt vẫn là làm nốt bài tập hôm nay.

Ngày hôm sau, nhà trường tìm đến cả hai người họ. Hai người đứng cạnh nhau trong phòng giáo vụ, một người ngoan ngoãn, một người im lặng không nói. Cảnh tượng này chẳng khác gì lần trước cả hai cùng bị gọi lên văn phòng.

Trường học toàn là học sinh mười mấy tuổi, có nhiều tình cảm vụn vặt, yêu sớm là điều không được cho phép, nhưng họ cũng không biết phải ngăn chặn từ đâu. Tuy nhiên, hai người này lại bị chính học sinh tố cáo, còn có cả ảnh thân mật thì thầm trên sân bóng rổ kèm theo.

Trưởng phòng giáo vụ đặt tấm ảnh trên bàn, quát lớn:

“Các em tự xem xem, trông ra cái thể thống gì đây hả!”

Tiêu Yếm rất nghe lời, cầm một tấm lên xem, bình luận thẳng thắn:

“Chụp đẹp đấy.” Mũi ra mũi, mắt ra mắt, rõ ràng sắc nét.

Người đàn ông trung niên đập mạnh lên bàn: “Tiêu Yếm, em đừng nghĩ rằng em đạt điểm cao thì có thể muốn làm gì cũng được!”

Khương Vãn Quất liếc nhìn qua, đúng là chụp đẹp thật.

Người con trai cúi người, cô gái ngẩng đầu, ánh nắng và gió, bầu không khí như trong một bộ phim. Do góc chụp lệch nên trông cứ như hai người đang hôn nhau.

Gần đây trong trường có rất nhiều lời đồn đại, bỏ qua một lần sẽ có hàng ngàn lần khác nữa, chuyện này không thể không xử lý.

Khương Vãn Quất hiểu rõ rằng mình và Tiêu Yếm đã bị gán tội rồi, có giải thích cũng chỉ tốn hơi, thôi thì cứ chịu đựng, mặc gió đông tây nam bắc thổi. Thực ra nhìn bức ảnh đó, đúng là trông hơi quá trớn một chút.

Cuối cùng, cả hai “vinh dự” nhận tờ kiểm điểm lần thứ hai, còn bị yêu cầu lên bục phát biểu vào thứ Hai tuần sau để kiểm điểm sâu sắc.

Ngày xưa có chuyện gϊếŧ gà dọa khỉ, nay lại có vụ chia rẽ người yêu nhau để làm gương cho mọi người.

Cuối tháng 9, nhiệt độ đang giảm dần, nhưng mặt trời vẫn còn cao.

Thứ Hai chào cờ, các đội hình đứng thành hàng dài trên sân trường, nhìn từ trên xuống thật hùng tráng.

Khương Vãn Quất ngồi chờ bên cạnh bục phát biểu, chuẩn bị đối diện với hình phạt công khai, bên cạnh là đồng đội cùng chung hoạn nạn. Cô không chuẩn bị bài phát biểu, liếc nhìn lưng Tiêu Yếm, anh cũng không cầm theo gì cả.

Đúng là an ủi biết bao.

Khương Vãn Quất nhỏ giọng: “Lát nữa anh định ứng biến thế nào?”

Tiêu Yếm, không biết có phải thiếu ngủ hay không, trông có vẻ mệt mỏi, anh lờ đờ nói:

“Định nói thật.”

“Nói thật gì cơ?”

“Rằng chúng ta không hẹn hò.”

“Hiểu rồi.”

Các thủ tục phía trước đã gần hoàn tất, tiếp theo đến phần phê bình họ.

Khương Vãn Quất, theo tinh thần “ưu tiên phụ nữ”, cô mạnh dạn bước lên trước.

Cô không ngờ lần đầu tiên lên bục phát biểu ở trường mới lại là vì chuyện này.

Tiếng loa vang lên “xì” một tiếng, cô bước lên hai bước, khuôn mặt trắng trẻo dưới ánh mặt trời sáng lên, giọng nói rõ ràng và êm dịu, dễ nghe, mang chút dịu dàng nhưng không hề yếu đuối:

“Xin chào mọi người, tôi là Khương Vãn Quất lớp 11A8. Hôm nay, tôi xin kiểm điểm sâu sắc về sự việc trong giờ thể dục tuần trước. Tôi sai rồi, sai ở chỗ không nên đứng quá gần nam sinh nói chuyện và bị người khác chụp lại. Cuối cùng, mong thầy cô và các bạn yên tâm, tôi không thích Tiêu Yếm và cũng sẽ không hẹn hò với anh ta, cảm ơn.”

Bản kiểm điểm chín mươi từ, tám mươi chín từ ẩn ý phản kháng.

Tóm gọn lại hai điểm: Thứ nhất, họ không có hôn, chỉ là người ta chụp rồi tung tin đồn. Thứ hai, họ không hẹn hò, đừng có đồn đoán nữa.

Tiêu Yếm hôm trước bận đến khuya nên đang buồn ngủ, nghe câu cuối cùng không biết sao lại thấy đầu óc tỉnh táo hẳn.

Một câu “Hiểu rồi” nghe thật rõ ràng dưới ánh mặt trời.

Anh đi theo sau cô, thẳng thừng bỏ qua những lời lẽ thừa thãi phía trước, chỉ nói vài chữ:

“Tôi cũng không thích cô ấy.”