Sau khi ném đồ xong, Tiêu Yêm đã đổi ý tự ra ngoài mua nước cho mình rồi quay lại tiếp tục chơi bóng.
Ngoài sân bóng, Tôn Mặc cũng tinh ý, sau khi nhìn thấy cảnh này anh ta đã chuyển que kem từ Khương Vãn Quất sang cho Lữ Tiểu Ngôn. Những chuyện tình cảm phức tạp như thế này không phải là thứ mà người như anh ta có thể tham gia.
Lữ Tiểu Ngôn chứng kiến toàn bộ sự việc, cô ấy lập tức thay đổi cách nhìn về người chị em của mình.
Khương Vãn Quất không bị Tiêu Yếm từ chối, rõ ràng đây chính là minh chứng cho tình cảm của hai người họ đang có tiến triển.
Với tình hình hiện tại, việc Khương Vãn Quất muốn khiến anh rơi nước mắt cũng không phải là điều không thể.
Hết tiết thể dục, ai về lớp nấy.
Tiêu Yếm xem cô bạn tóc dài như không khí, còn cô bạn tóc dài lại nhìn Khương Vãn Quất như cái gai trong mắt.
Mãi sau này Khương Vãn Quất mới phát hiện ra, có lẽ mình đã trở thành tấm chắn cho anh, Tiêu Yếm đã lợi dụng cô một cách triệt để nhằm khiến đối phương tự biết khó mà lui.
Chỉ là chưa từng có ai nói chuyện này cho cô biết.
Khương Vãn Quất ném trả bộ đồng phục vào người anh, nhìn thấy cô gái phía sau vẫn còn nhìn sang, vẻ mặt xen lẫn buồn bã và bất mãn.
Là một học sinh mẫu mực hướng tới sự giỏi giang, cô cho rằng mình có trách nhiệm giúp các nam thanh nữ tú cắt đứt tơ tình, để họ tập trung học tập hơn ở lứa tuổi này.
Cô kề sát đến bên cạnh Tiêu Yếm, ghé vào tai anh nhẹ giọng nói:
“Lần sau nếu muốn tôi phối hợp ‘cắt hoa đào’ giúp mình thì anh hãy nói trước, để tôi tiện tiếp lời.”
Hành động này rõ ràng là cố tình cho người phía sau nhìn thấy, để bạn nữ sớm từ bỏ.
Câu nói của cô bình thường, nhưng hơi thở ấm áp, giọng thì dịu dàng mềm mại thoáng chút ướŧ áŧ. Cô đáp trả một cách khéo léo mà cũng rất nhỏ nhen, chẳng hề báo trước gì cả.
Tiêu Yếm không ngờ rằng Khương Vãn Quất lại làm một màn như vậy, anh hơi nghiêng đầu, đôi mắt khép hờ, yết hầu lên xuống một hồi, anh quay đi rồi đáp:
“Được.”
Khương Vãn Quất khẽ cười với đôi mắt sáng ngời, đột nhiên cô trêu anh:
“Anh đang trốn tránh điều gì thế?”
Tiêu Yếm bật cười, nom gương mặt có vẻ ngây thơ dễ thương như thỏ con, đôi mắt cáo lóe lên vẻ tinh ranh nhưng có lẽ anh không biết được điều này, khi anh lớn hơn, chắc chắn anh có thể dùng nhan sắc của mình để được mọi người yêu thích.
Với dáng người cao ráo, Tiêu Yếm cúi xuống nhìn cô, anh bất ngờ tiến sát lại gần nhanh chóng thu hẹp khoảng cách giữa hai người lại, khiến Khương Vãn Quất trở tay không kịp, cô vô thức lùi một bước.
Tiêu Yếm: “Vậy cô muốn tôi làm thế nào?”
Anh dừng lại bên tai cô, vẻ mặt thoáng chút tinh quái, giọng nói trầm thấp và kéo dài:
“Cô đang né tránh cái gì thế?”
-
Ở trên sân bóng rổ, Khương Vãn Quất và Tiêu Yếm nói chuyện qua lại vài câu, không chỉ cô gái tóc dài đen láy nhìn thấy mà người khác cũng thấy cả. Chuyện này lan truyền từ người này sang người khác, không chỉ lớp 11A8 mà cả lớp 12A10 cũng nghe đồn. Tin đồn luôn lan nhanh hơn kiến thức, chưa đầy hai ngày, câu chuyện truyền kỳ về “Lưu Diệc Phi chuyển trường” và “Ngô Ngạn Tổ lạnh lùng” đã có tới mười tám phiên bản khác nhau.
Trong khi đó, những người trong cuộc vẫn ôm sách toán, nghiên cứu cách giải thứ hai của bài ví dụ. Mới khai giảng một tháng, hai người đã trở thành nhân vật nổi bật.
Về chuyện này, người phản ứng mạnh nhất chính là Hoắc Thành Văn. Khi đối phương gọi điện thoại đến, Khương Vãn Quất vẫn điềm nhiên nhận cuộc gọi, đưa lên tai, rồi lại bình tĩnh giữ một khoảng cách nhất định.
Hoắc Thành Văn: “Khương Vãn Quất, rốt cuộc em đang làm gì thế?”
Khương Vãn Quất: “Làm bài tập trong sách trang 53.”
“Anh đã thấy ảnh rồi, sao em lại qua lại với Tiêu Yếm vậy? Anh chỉ đùa thôi mà, em không định thật sự qua lại với cậu ta đấy chứ?”
Khương Vãn Quất thuận miệng hỏi: “Qua lại kiểu nào cơ?”
Đầu dây bên kia rơi vào im lặng rất lâu, đến khi Khương Vãn Quất nghĩ rằng anh ấy đã ngắt máy thì anh lại nói tiếp, giọng đầy bất ngờ.
“Em thay đổi rồi em gái ạ. Em có biết mình đang nói gì không?”
“Em đang nói tiếng Trung hay ho đấy.”
“Ai dạy hư em vậy?”
“Tự học thành tài thôi.”
“Nghe anh nói này, dừng lại đi. Đừng gây rắc rối với Tiêu Yếm, đừng tự chuốc lấy phiền phức. Đến lúc đó em có khóc thì anh cũng chẳng giúp gì đâu.”
Khương Vãn Quất đáp một cách thờ ơ: “Được rồi, vâng, em hiểu rồi, cúp máy đây.”