Khương Vãn Quất nheo mắt lại rồi nhìn về phía sân bóng, thoáng trông thấy một bóng hình quen thuộc, cô nói:
"Thấy người mặc áo đen kia không?"
Anh ta nhìn theo hướng cô đang nhìn tới, đối diện với ánh mắt của Tiêu Yếm, tự nhiên anh ta thấy sống lưng lạnh toát, bất an trả lời:
"Thấy rồi."
Có vẻ như Tôn Mặc không rõ mối quan hệ giữa Tiêu Yếm và nhóm ba người bên ngoài trường, anh ta lập tức hỏi:
"Có chuyện gì vậy?"
Khương Vãn Quất đáp lại với vẻ mặt vô cùng thản nhiên:
"Nếu em có thể khiến anh ta rơi nước mắt, chị sẽ tặng xe cho em."
Tôn Mặc: "..."
“Cho em xin, em không làm nổi. Chị để em khóc thì còn hợp lý hơn.”
Cuộc đối thoại mười phút kéo dài hơn dự kiến này đã nhanh chóng kết thúc khi Tôn Mặc khôn ngoan rút lui. Khương Vãn Quất nhìn anh ta rời đi, cô phải công nhận trí khôn ngờ nghệch của anh trai mình có tồn tại, thủ thuật này quả thực rất hữu dụng.
Lữ Tiểu Ngôn vẫn còn thắc mắc, cô ấy hết nhìn Tiêu Yếm rồi lại quay sang nhìn Khương Vãn Quất, với bộ óc sáng suốt và khả năng phán đoán, cô ấy đã tự hợp lý hóa tình huống: Hẳn là cô bạn chuyển trường này phải có gì đặc biệt mới khiến Tôn Mặc tỏ ra phục tùng như vậy. Có lẽ giữa cô và Tiêu Yếm từng xảy ra chuyện gì đó, sinh ra nỗi hận vì tình. Nếu không thì chẳng có lý do gì để cô muốn anh phải khóc cả.
Cuối cùng, một suy nghĩ hiện lên trong đầu Lữ Tiểu Ngôn:
“Lẽ nào bạn nữ dũng cảm đó chính là cậu hả Quất của mình?”
Khương Vãn Quất khẽ hất cằm về phía cô bạn nữ đang chuẩn bị tỏ tình, cố gắng chuyển chủ đề:
“Chuẩn bị thưởng thức kịch hay thôi, Ngôn của mình ơi.”
Lữ Tiểu Ngôn: “Bây giờ mình chỉ muốn nghe chuyện của cậu.”
Khương Vãn Quất thở dài: “Đúng vậy, mình chính là cô gái đó.”
Trong tai Lữ Tiểu Ngôn, câu nói này chẳng khác nào: “Đúng rồi, mình chính là người vào thẳng lớp học của người ta để tỏ tình đấy.”
Lữ Tiểu Ngôn suy nghĩ, có vẻ cô bạn của mình đã thất bại trong chuyện tình cảm và đang thấy rất tức giận.
Cô ấy khoác tay lên vai Khương Vãn Quất, làm tròn nghĩa vụ của một người bạn cực kỳ trung thành, trong lời nói chứa đựng sự an ủi cùng thái độ chung một chiến tuyến:
“Đi nào, chúng ta tới gần hơn xem đi. Chắc chắn cô ấy sẽ bị từ chối.”
Khương Vãn Quất: “Hả?”
Bên kia, Tiêu Yếm đang ném bóng, anh mặc đồ đen sau khi đã cởi đồng phục.
Khi chơi bóng có vẻ như các bạn nam không để ý đến ranh giới cho lắm, chỉ đơn giản là chơi cho vui mà thôi, không đến mức bài xích nhau. Ánh mắt họ không có ác ý, nhưng cũng không thân thiết. Họ cười nói nhưng không bao giờ chuyền bóng đến chỗ anh.
Cô nữ sinh mà Khương Vãn Quất bắt gặp ở cửa hàng tiện lợi hôm trước đang cầm một chai nước khoáng. Để giữ thể diện, cô ta không mang theo thư tình, bởi nhận một món đồ như vậy ở nơi đông người có thể khiến người ta cảm thấy xấu hổ.
Khương Vãn Quất và Lữ Tiểu Ngôn đi tới gần để chờ xem kịch vui.
Gương mặt với những đường nét lạnh lùng của Tiêu Yếm rất nổi bật giữa các bạn nam. Khi ánh mắt của anh chạm đến Khương Vãn Quất chỉ lướt qua hờ hững, lạnh nhạt, mang chút cảm giác khó chịu.
Biểu cảm ấy khó mà gắn với hình ảnh thiếu niên dưới ánh trăng lễ Trung Thu hôm ấy.
Khương Vãn Quất không rõ anh đang nghĩ gì, lúc này cô gái tóc dài bên kia đã lấy hết dũng khí để tiến lên.
Bóng lăn trên sân, các nam sinh nghỉ ngơi giữa trận, khi cô gái cầm nước bước đến chỗ Tiêu Yếm, gần như mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía đó.
Tiêu Yếm không có ý định nhận, nhưng cô bạn kia thì không định từ bỏ.
Anh chuẩn bị đi vòng qua, nhưng cô ta lập tức chặn đường.
Cuối cùng, ánh mắt của Tiêu Yếm cũng dừng lại trên người cô gái đối diện.
Cô ta có mái tóc dài, khuôn mặt nhỏ nhắn cùng nụ cười duyên, trông ngoại hình không tệ, nhưng đôi môi cắn chặt như đang cố gắng kiên trì. Xung quanh càng có nhiều người tụ tập lại nhìn về phía họ với vẻ hóng hớt.
Chai nước khoáng này không phải thư tình, nó chỉ là một món quà nhỏ của người yêu thích mình, cho dù anh có nhận cũng không phải cảm thấy nó như gánh nặng. Cô ta đã tính toán kỹ điều này nên đang ép anh phải nhận.
Mặt Tiêu Yếm không có biểu cảm gì, nhưng rõ ràng anh đang thiếu kiên nhẫn. Anh nhận chai nước khoáng nặng trịch, đi vòng qua cô ta rồi bước tiếp. Trong mắt cô ta lộ vẻ ngạc nhiên, vui mừng, nhưng khi quay đầu lại cô ta chợt thấy anh đặt chai nước xuống bên rìa sân.
Ý tứ rất rõ ràng. Anh từ chối mà không nói lời nào, cũng không dùng lời lẽ làm người khác khó xử.
Anh đã giữ thể diện cho cô gái.
Đồng phục của anh được xếp gọn gàng bên cạnh một cô gái tóc ngắn, người bạn đi cùng với cô gái tóc dài. Có vẻ cô gái tóc ngắn đã chuẩn bị trước sẽ nhìn thấy cảnh bạn mình bị từ chối và vô cùng chán nản.
Hồi đó, người ta thường đưa nước cho nhau hoặc cầm giúp quần áo của người mình thích, đó là những hành động ngầm hiểu mà không cần tỏ tình của các bạn trẻ.
Tiêu Yếm cầm đồng phục của mình lên, cuối cùng cất lời:
“Lần sau đừng chạm vào đồ của tôi.”
Anh không định chơi tiếp nên rời khỏi sân bóng với ánh mắt đầy vẻ chán chường. Khi đi ngang qua Khương Vãn Quất, anh thoáng liếc ra ngoài và dừng lại khi thấy Tôn Mặc đang bước đến gần cô với hai que kem.
Khương Vãn Quất ngẩng đầu lên, hai người đối diện nhau.
Tiêu Yếm híp đôi mắt lãnh đạm không nói gì, rồi anh bất ngờ ném bộ đồng phục trên tay cho cô.
Khương Vãn Quất: “Hả?”
Tiêu Yếm: “Cầm lấy đi.”