"Cậu bướng thật đấy, lần trước cậu đã lén bỏ kẹo vào ngăn bàn của anh ấy, anh ấy có cho ai khác không?"
"Không có."
"Thế anh ấy vứt đi rồi à?"
"Cũng không."
"Trời ạ, chẳng lẽ anh ấy đã ăn nó rồi sao?"
"Làm gì có, anh ấy để ở chỗ đồ thất lạc."
"… Đúng là anh ấy. Mình khuyên cậu nên từ bỏ đi, người như anh ấy khó tiếp cận dữ lắm, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ rồi."
"Không phải tôi nghe nói dạo gần đây có cô bạn mới chuyển tới trường mình đã xông vào lớp tìm anh ấy sao, có khi anh ấy thích kiểu tấn công trực diện đó."
Có lẽ Khương Vãn Quất đã đoán được "anh ấy" là ai.
Lữ Tiểu Ngôn nhỏ giọng bảo:
"Chắc bạn nam mà hai người họ nhắc đến là Tiêu Yếm đấy, chỉ là không biết cô bạn dũng cảm mới chuyển tới là ai thôi."
Khương Vãn Quất cười ngượng, không bình luận gì.
Lữ Tiểu Ngôn: "Thực ra mình thấy Tiêu Yếm cũng bình thường thôi."
"Hửm?"
"So với mấy cậu trai thường xuyên ném đồ của các bạn nữ hoặc vứt thư tình vào thùng rác, hay đưa cho bạn bè chơi đùa, thì anh ấy tốt hơn hẳn."
Thanh xuân, tuổi trẻ bồng bột là chuyện bình thường, khi gặp chuyện như vậy người bình thường sẽ khoe rằng mình được theo đuổi, còn những người nhận được nhiều sự chú ý lại chẳng mấy quan tâm, có được tặng bánh ngọt bánh kẹo thì họ sẽ đưa bạn bè ăn cho vui.
Đây là lần đầu tiên Khương Vãn Quất nghe thấy có người để mấy thứ đó ở chỗ đồ thất lạc, chờ bạn nữ tự đến nhận lại.
Lữ Tiểu Ngôn chạm vào vai Khương Vãn Quất:
"Cậu có muốn đi xem không, đi xem hiện trường tỏ tình ý."
Khương Vãn Quất không rõ tâm trạng của mình là gì, đáng lý ra cô không có hứng thú với chuyện này, nhưng lại có chút tò mò về phản ứng của Tiêu Yếm.
Do dự vài giây, cô gật đầu:
"Được, dù sao tớ cũng đang rảnh."
Hai người vừa đến sân bóng thì cách đó không xa, thanh niên da ngăm Tôn Mặc thấy hai người bèn lập tức tiến lại gần.
Anh ta lên tiếng chào: "Khương Vãn Quất, sau này em sẽ gọi chị là chị Khương, hôm trước là do em quá nóng vội."
Khương Vãn Quất: "Hả?"
Lữ Tiểu Ngôn: "Hả?"
"Em đã suy nghĩ cẩn thận rồi, em phát hiện ra tình cảm của mình thực sự quá bồng bột."
Thật ra hôm đó Tôn Mặc không nghe rõ mấy câu đối thoại, cũng không biết gã đầu đinh nói gì với gã say rượu, tai anh ta chỉ nghe thấy tiếng động cơ gầm rú mà thôi, thân là một thiếu niên mười mấy tuổi thì ai mà chẳng có mơ ước về xe mô tô, sự chú ý của anh ta đều bị cuốn theo âm thanh đó.
Kể từ vụ việc Khương Vãn Quất giẫm lên bàn ghế, anh ta đã cảm thấy cô gái này không đơn giản, nhưng anh ta không ngờ cô lại không đơn giản đến mức ấy.
Đừng nói là cô sẽ không do dự mà bẻ đầu ai đó, mấy người đứng sau lưng cô tối qua trông cũng chẳng dễ đối phó. Anh ta còn theo đuổi gì nữa.
Khương Vãn Quất nghĩ ngợi một chút, dường như đã hiểu ra, cô ngầm thừa nhận vị trí "chị đại" vốn không tồn tại của mình rồi vỗ vai anh ta, nói một cách sâu sắc:
"Nghĩ thoáng là tốt rồi, chị Khương khuyên em nên quay đầu, chăm chỉ học hành."
Lữ Tiểu Ngôn: "Hả?" Hình như hai người họ đang nói về chuyện gì đó rất mới mẻ thì phải.
Chàng thanh niên da ngăm cười toe toét, bắt đầu tìm cách làm thân:
"Đúng vậy, thực ra có chuyện này em muốn nhờ chị Khương giúp đỡ một hai, chị có thể cho em mượn xe của họ xem thử được không?"
Khương Vãn Quất trả lời thẳng thừng: "Không được."
Cô kéo Lữ Tiểu Ngôn đi tiếp và ngồi xuống bên cạnh sân, nhưng có vẻ như Tôn Mặc không muốn từ bỏ dễ dàng như vậy, anh ta vẫn ngồi xuống đó nghỉ ngơi và tiếp tục nài nỉ:
"Thật sự không được sao? Thế này nhé, em cũng có thể giúp chị việc gì đó, chị chỉ cần lên tiếng là em sẽ làm ngay."
Cách nói quen thuộc này khiến cô nhớ lại cảnh mình năn nỉ ông anh trai bất đắc dĩ kia giúp đỡ.