Khương Vãn Quất ngoảnh lại, làn gió nhẹ mang đến bóng dáng quen thuộc của chàng trai ấy.
Anh ăn mặc rất giản dị, cả áo lẫn quần chung màu với nhau, không giống như người anh họ thích ăn mặc lòe loẹt của cô.
Tiêu Yếm đến chậm rãi, dừng xe cũng chậm rãi, cuối cùng anh chống một chân xuống đất rồi nhìn cô một lúc:
"Cô đi xe tự tin thật đấy."
Khương Vãn Quất còn đang mày mò điện thoại để tìm bản đồ, cô cúi đầu đáp lại:
"Đúng vậy, lúc lái xe tôi thấy tự tin hơn làm bài tập nhiều lắm."
Cô dừng lại vài giây rồi hỏi:
"Anh đi theo tôi làm gì vậy?"
Tiêu Yếm đáp:
"Tôi định nhắc cô một câu, cô đang đi ngược hướng rồi."
...
Những lời nói không chút tình cảm của một người dưới thời tiết mùa hè, đến cả đêm cũng 37 độ thật đúng là lạnh lùng và tàn nhẫn.
Điện thoại của Khương Vãn Quất sắp hết pin, biểu tượng báo hiệu pin đỏ đến mức sắp tắt nguồn. Với tình hình này, chắc nó sẽ không trụ được đến lúc cô về nhà.
Cô mới đến thành phố này nên chưa quen đường xá, đành phải dán mắt vào điện thoại, cố gắng ghi nhớ những con đường quanh co uốn lượn.
Người bên cạnh kiên nhẫn chạy theo chứ không nói lời nào.
Hai phút sau, chiếc xe của Tiêu Yếm tiến lên phía trước một chút, Khương Vãn Quất tưởng anh định đi nên ngẩng đầu lên nhìn.
Bấy giờ, cô nhìn thấy một nhóm đàn ông phía bên kia đường vừa bước ra khỏi quán ăn. Họ lảo đảo bước đi, trên người mang theo mùi rượu nồng nặc, vài người còn nhìn chằm chằm vào cô dường như định bước lại gần nhưng rồi lại lôi kéo nhau đi tiếp.
Tiêu Yếm đứng chắn trước mặt cô, anh chỉ để lại bóng lưng nên cô không nhìn thấy biểu cảm của anh.
Dáng người Tiêu Yếm cao ráo, tuy chưa đầy hai mươi tuổi nhưng anh đứng giữa gió đêm trông rất mạnh mẽ, mang theo chút hơi lạnh.
Khương Vãn Quất thường ở một mình, từ nhỏ ba mẹ cô đã dạy cô ba nguyên tắc sống: một là ngoan ngoãn, hai là biết nghe lời và ba là tự dựa vào chính mình. Cô chỉ nghe theo nguyên tắc thứ ba.
Tuy tình huống như thế này không thường xảy ra nhưng cô đã từng gặp rồi, cô có chân nên biết chạy, có miệng để biết báo cảnh sát.
Không ngờ khi bị gửi đến ở một nơi xa lạ, một người không liên quan đến cô lại đứng chắn trước mặt, âm thầm giúp đỡ, còn cô thì không cần làm gì cả.
Khương Vãn Quất nhìn mái tóc đen của Tiêu Yếm bị gió thổi tung, cô chợt ngẩn ngơ trong giây lát.
Tiếng "tút" báo điện thoại tắt nguồn kéo cô về thực tại. Người đứng trước quay lại nhìn thoáng qua điện thoại rồi ngẩng đầu lên nhìn cô, giọng điệu hờ hững:
"Đi thôi, tôi sẽ dẫn đường."
"Anh biết nhà tôi ở đâu sao?"
"Hôm đó tôi thấy cô đi ra từ khu Cẩm An Viên."
Khương Vãn Quất nhớ lại dáng vẻ người thanh niên, lúc đó quần áo anh ướt nhẹp nên trông có hơi kiệt quệ, giờ nghĩ tới khiến cô tò mò về anh hơn.
"Tôi hỏi thêm một câu nữa được không?"
"Hỏi đi."
Lời vừa ra khỏi miệng, cô lại cảm thấy không nên dò hỏi chuyện riêng tư của người khác nên đổi chủ đề.
"Sao anh biết tôi học lớp nào?"
Tiêu Yếm nhìn cô với ánh mắt như đang nói "chỉ cần người nào có não thì sẽ không hỏi câu này".
"Trong giấy bài tập có ghi rõ."
...
Ồ.
Khương Vãn Quất quyết định cắt ngang chủ đề khiến mình trông như con ngốc:
"Sao anh không đi xe máy mà lại đi xe đạp?"
Tiêu Yếm:
"Tôi cần kiệm, sống giản dị."
Mức độ trơ trẽn của anh có thể cạnh tranh với cô rồi.
Hai chiếc xe nối đuôi nhau, bánh xe cứ xoay đều. Khương Vãn Quất đi sát bên làn trong rồi chạy lên gần xe anh hơn một chút:
"Tôi thấy những phụ tùng trong cửa hàng của anh có thể lắp ráp ra một chiếc xe rồi đấy."
"Tôi không có hứng thú, tôi chỉ sửa xe để kiếm miếng cơm thôi."
Nghe không giống nói dối, có vẻ như Tiêu Yếm không có sự yêu thích cuồng nhiệt đối với xe cộ như những người khác ở độ tuổi này, anh cũng không đam mê máy móc gì cả.
Nói đúng hơn thì dường như anh không có hứng thú với bất cứ điều gì.
Hai người đi đến cổng khu chung cư rồi tạm biệt nhau, mỗi người ai về nhà nấy.
Ở sân trường, cô gặp lại Tiêu Yếm lần nữa.
Lúc đó là giờ thể dục, vừa khéo trùng với giờ học của khối 12.
Khối 12 không cần học nhiều môn phụ, nhưng vừa mới khai giảng nên họ vẫn phải học tiết thể dục, họ coi tiết đó như khoảng thời gian để bản thân thư giãn.
Sau khi chạy vòng quanh sân và hoàn thành nửa tiết đầu, cả lớp được tự do hoạt động, các bạn nam tụ tập thành nhóm vài ba người đi về phía sân bóng rổ, còn đa số các bạn nữ thì ngồi nghỉ, trò chuyện trên thảm cỏ hoặc ngồi cạnh sân bóng xem như một thú vui tiêu khiển.
Lữ Tiểu Ngôn kéo Khương Vãn Quất đi mua nước, phía sau có mấy nữ sinh đang thì thầm với nhau.
"Hôm nay cậu định tỏ tình thật đấy à?"
"Đương nhiên rồi, không thử sao biết được."