Chương 14: Không tới mức đó đâu

Anh nói sự thật, nhưng nghe lại có chút lạnh lùng.

Ba người kia cũng ngại nói thêm gì đó, đành cười trừ đổi chủ đề.

Đùa giỡn thì vẫn đùa giỡn, nhưng không nên quá đà.

Trên bàn nhỏ bày đầy tôm hùm, bia và đồ nướng, mang đậm không khí phố phường.

Khương Vãn Quất không uống bia, chỉ rót một ít nước.

Gã mập đùa: "Tôi cứ tưởng hai người bằng tuổi nhau, hóa ra chị dâu là đàn em." Nói xong lại cười cười, thêm vào một câu: "Cũng có phong cách của học trưởng Tiêu đó chứ, một mình chống lại cả đám."

Trâu Lỗi ở bên cạnh gật đầu đồng ý.

A Kiệt thì thêm mắm dặm muối: "Tên họ Lôi to xác lần trước hôm nay còn khóc ầm ĩ ở quảng trường. Cô nàng tiên nữ này suýt chút nữa bẻ gãy ngón tay hắn đó."

Khương Vãn Quất: "..."

Cô khẽ đáp: "Không đến mức đó đâu."

Tiêu Yếm không có mặt khi sự việc xảy ra, nhưng khi nghe mọi người mô tả lại, anh bất giác liếc nhìn cô bạn cùng trường ngoan ngoãn bên cạnh. Cô bé với đôi mắt hơi khép, tóc đen, môi đỏ, làn da trắng, yên tĩnh ngồi đó, trông chẳng có chút dáng vẻ nào của người có khả năng tấn công ai.

Đồ nướng được dọn lên, uống nửa ly rượu, gã mập bỗng hỏi bâng quơ: “Đúng rồi, cái cậu con trai khoác vai chị dâu là ai thế? Cái cậu hơi đen đen ấy.”

A Kiệt tiếp lời: “Bạn trai nhỏ à? Hay là người đang theo đuổi?”

Khương Vãn Quất bình tĩnh đáp: “Bạn cùng lớp.”

Tiêu Yếm xoay xoay ly nhựa trong tay, anh nói chen vào một câu, giọng không mấy vui vẻ: “Đừng có tò mò chuyện riêng tư của người ta.”

Mấy người bạn hiểu ý lập tức quay sang nói về mấy mối tình hút thuốc khắc cốt ghi tâm của họ cùng những khoảnh khắc huy hoàng đáng khoe.

Rượu kí©h thí©ɧ đầu óc, ly nhựa va vào nhau, không khí vang lên tiếng va chạm giòn giã của thủy tinh nhưng cũng lắc lư chứa đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ, trong tiếng “cạn ly” vang vọng không ngừng, đôi khi rượu văng ra ngoài.

Khương Vãn Quất ngồi gần, chỉ sợ mình sẽ bị văng rượu trúng người, nhưng lại không tiện đứng dậy lùi ra sau.

Cô đang hơi nghiêng người thì bất chợt có một lực từ phía sau kéo ghế của cô ra xa hơn một chút.

Cô quay đầu lại, thấy Tiêu Yếm vừa mới đứng thẳng dậy.

Anh không nhìn cô mà chỉ bước thẳng vào trong, như thể tiện tay kéo ghế cô đi vậy.

Khi quay lại, Tiêu Yếm cầm theo một gói khăn giấy rồi thờ ơ vứt lên bàn. Lúc này Khương Vãn Quất mới để ý thấy trong túi nhựa ban nãy chỉ còn một tờ giấy mỏng dính.

Người này trông như tự nhiên đứng ngoài mọi thứ, không quan tâm đến điều gì, nhưng lại như thể đã để mắt đến tất cả.

Anh chu toàn mọi thứ một cách hài hòa, mà điều này lại rất mâu thuẫn với dáng vẻ ngang ngạnh của anh.

Đột nhiên, một chai rượu trên bàn bị ai đó chạm vào, kêu lên "cạch" một tiếng rồi đổ xuống, làm rượu tràn khắp mặt bàn, nhỏ giọt xuống sàn.

Khương Vãn Quất may mắn vì không bị dính chút nào.

Ba người kia luống cuống rút khăn giấy lau dọn, nhìn cô gái chẳng dính giọt rượu nào mà không khỏi thán phục.

“Vẫn phải nhờ Tiêu đại ca, như có khả năng tiên đoán trước vậy.”

Gã cười: “Phải đấy, có khi đổi nghề làm thầy bói ở dưới gầm cầu cũng được.”

A Kiệt vừa lau rượu vừa liếc nhìn Khương Vãn Quất, cười hề hề:

“Có coi đường tình duyên không? Tôi cũng muốn tìm một người như vậy.”

Tiêu Yếm đáp: “Người như mày thế này không ai thèm để ý đến đâu.”

A Kiệt không tức giận, gã ấy đã ngà ngà say nên lập tức trả lời ngay:

“Phải rồi, cô ấy chỉ để ý mày thôi. Nếu không thì làm gì có chuyện tối khuya chạy đến đây cùng đám người chẳng ra gì như bọn tao chứ.”

Tiêu Yếm không tỏ ra tự mãn, giọng nhàn nhạt:

“Cô gái ở tuổi nổi loạn chỉ vì buồn nên mới dạo chơi một chút thôi, đừng nghĩ nhiều quá.”

Giải thích như vậy đúng thật đã đoán trúng tâm tư của Khương Vãn Quất.

Nếu không cũng khó mà giải thích được vì sao cô lại chịu khó đi xe đến tận đây để xem họ nhậu nhẹt tán gẫu.

Khương Vãn Quất cười nói: “Nói thật, anh cũng có tố chất làm thầy bói đấy.”

Tiêu tiên tri đáp:

“Thế à, tôi vừa mới bói thêm một quẻ nữa, bảo là cô nên về rồi.”

Dù gì cũng là người chưa thành niên, về muộn không hay.

Trâu Lỗi nói: “Sao mày lại đuổi cô ấy về?”

Tiêu Yếm đáp: “Lát nữa ba cô ấy sẽ đến đây đuổi mày đi đấy.”

“…” Trâu Lỗi im lặng, cảm thấy có lý.

Khương Vãn Quất ngồi đó, không thấy rõ biểu cảm, giọng nói trong trẻo nhưng không dao động:

“Không sao, cô gái nổi loạn thì ba mẹ chẳng bận tâm đâu.”

Nói xong, cô đứng dậy, chỉnh lại đuôi tóc và nếp áo hơi nhăn, chuẩn bị rời đi thì bị Phó Trường Lưu giữ lại.

“Chờ chút đã, để làm chút lễ nghi ngày lễ nào.”

Gã mập không biết móc từ đâu ra một chiếc bánh trung thu, chân thành mời cô ăn xong rồi hãy đi.

Dù sao cũng là Trung Thu, Khương Vãn Quất suy nghĩ một chút rồi không từ chối mà ngồi lại.

Chiếc bánh trung thu nhỏ được ba người đàn ông to lớn dùng dao nhựa chia thành năm phần, mỗi phần còn cẩn thận cắm thêm cái nĩa, trông rất có không khí ngày lễ, tuy qua loa nhưng tinh tế.

Chiếc hộp đựng bánh được đưa đến trước mặt Khương Vãn Quất, cô không nhịn được cười rồi cầm lấy một miếng. Là bánh trung thu nhân đậu đỏ rẻ tiền, vị ngọt, ăn một miếng không thấy ngán.

Mấy cậu trai vừa nhâm nhi vừa giả vờ làm điệu, mỗi người một miếng, trêu đùa lẫn nhau.

Tiêu Yếm không ăn, thỉnh thoảng anh chửi đùa đôi câu.

Từ căn phòng trống trải mà cô ở một mình đến đây, Khương Vãn Quất chẳng có ý định gia nhập vào bầu không khí náo nhiệt này, nhưng dưới ánh trăng rằm phủ khắp phố phường, Trung Thu năm nay dường như cũng không đến nỗi tệ.

Khuya rồi, giờ này không còn xe buýt, muốn bắt taxi cũng chẳng có.

Không biết là vì lễ hội mà mọi người đều ra ngoài hay do nơi này quá hẻo lánh, cô đợi năm phút vẫn không thấy bóng xe nào, bèn quyết định tự mình đạp xe về.

A Kiệt nói: “Để người ta đưa về đi, con gái xinh đẹp một mình về đêm hơi nguy hiểm đấy.”

Trâu Lỗi bảo: “Đưa kiểu gì, bọn mình uống hết cả rồi, làm sao mà lái xe được.”

A Kiệt đáp: “Tôi nói Tiêu Yếm, cậu ta mới uống có chút xíu thôi mà.”

Tiêu Yếm không trả lời, dường như anh không có ý định đưa cô về.

Khương Vãn Quất cũng chẳng để tâm, cô không yếu đuối đến mức cần ai đó hộ tống. Quét mã xong thì cô ngồi lên xe, tay nắm tay lái, cô quay đầu chào tạm biệt rồi đạp xe đi.

Dù là Trung Thu, nhưng con đường ở khu phố này đã không còn náo nhiệt như lúc trước.

Khương Vãn Quất đạp xe trên con đường vắng lặng, luôn có cảm giác phía sau có người đi theo.

Khi quẹo vào một con phố dài, cô dừng lại bên đường, lấy điện thoại ra định mở bản đồ chỉ đường.

Đêm khuya yên tĩnh, âm thanh phía sau từ xa vọng lại chạy về phía cô.