Chương 12: Tỉnh rượu đi

Khương Vãn Quất thấy buồn cười, cô được mời vào ngồi một bên nghe. Tính tình của dì và dượng rất tốt, cô ở đây cũng chưa từng chịu thiệt trong chuyện gì. Ăn mặc không lo, có chỗ ở có chỗ ngủ.

Nhưng dù sao cũng là người thân cách nhau 8 năm, không quen thuộc cho lắm, trong sự dịu dàng không tránh khỏi xen lẫn khách sáo. Không giống như Hoắc Thành Văn làm đứa con ngỗ nghịch 17 năm, lúc chửi không chút kiêng kỵ, cũng không có khoảng cách.

Trong ngày đoàn viên một nhà ba người vui vẻ hòa thuận, cô đi theo hưởng chút phúc.

Trở về thang máy lên trên, lúc vào nhà đèn trần bỗng chớp lóe.

Phòng khách trống trải tối đi một giây, cô đứng tại chỗ không biết làm sao, may mà chiếc đèn đó rất nhanh đã sáng lên, nó lại tiếp tục làm việc cần mẫn.

Một mình ở nơi đất khách, bên cạnh không ba không mẹ.

Trong khoảnh khắc không nhìn thấy gì đó, vầng trăng sáng vẫn treo bên ngoài, nhà nhà đèn đuốc sáng trưng.

Khương Vãn Quất 16 tuổi thở dài một hơi.

Cô cầm điện thoại lên bấm số, đầu kia đổ chuông rất lâu mới nghe.

Giọng người đàn ông truyền đến: "Tiểu Quất? Ba đang bận, lát nữa ba sẽ gọi lại cho con."

"Ba không cần gọi lại đâu, chúc ba Trung thu vui vẻ." Cô nói.

Khương Vãn Quất cúp máy, cô quyết định xuống dưới xem cây quất kia, tiện thể ra ngoài dạo phố.

Cô chậm rãi đi đến góc, giơ tay sờ lá.

Thế đứng không tệ, phát triển tốt.

Giống như cô vậy.

Bây giờ còn chưa tới khuya, phố xá vẫn rất náo nhiệt.

Khương Vãn Quất đi ra từ cửa hàng tiện lợi gần đó, miệng ngậm cây kẹo que, tay thì đút túi. Ánh mắt mơ hồ nhìn về nơi xa xăm vô định, tình cờ thấy được một người quen.

Ở rìa quảng trường có người nhảy múa, có người chơi bóng, có người trượt ván.

Tôn Mặc đang ném bóng rổ.

Cô vốn định làm như không thấy nhưng đối phương đã cười tươi vẫy tay với cô. Nghĩ đến tình bạn mong manh của bạn học và bản thân cũng không có việc gì để làm, cuối cùng Khương Vãn Quất vẫn đi qua.

Ban đầu nghĩ qua chào hỏi rồi đi, không ngờ gặp phải chút sự cố nhỏ.

Một cô gái trượt ván va phải Tôn Mặc, cô ta lảo đảo ngã một cái.

Phía sau có một người đàn ông cao to dường như đã uống rượu, lảo đảo chửi bới tiến lên.

"Con mẹ nó chứ, ai cho mày chơi bóng ở đây?"

Tôn Mặc cũng nóng tính bảo:

"Bộ bị mù à, cô ta tự đâm vào thì trách ai?"

"Mày không biết nhường à? Thấy con gái người ta mới chơi trượt ván lần đầu không?"

Người đàn ông cao gầy giơ tay túm lấy cổ áo, Tôn Mặc gạt tay gã ra rồi chửi một tiếng.

"Bộ mắt mọc sau gáy hả? Tôi đứng còn cô ta ở phía sau tông tới thì nhìn thấy cái quái gì." Nói rồi cậu ta vòng tay qua vai Khương Vãn Quất: "Mở to mắt chó của mày ra mà nhìn, gương mặt này mới gọi là quyến rũ chết người đấy."

Khương Vãn Quất: "?" Sao tên này lại kéo thù hận về phía mình vậy?

Cô bình tĩnh gạt tay Tôn Mặc ra khỏi vai, cố gắng lý giải bằng lý lẽ:

"Chơi bóng trên sân, chạy nhanh thì khó dừng lại. Anh nên đưa người đẹp ra chỗ trống chơi cho an toàn."

Đối phương không nghe khuyên lại còn làm lớn chuyện lên vì đang say rượu, thậm chí còn giơ tay định kéo Khương Vãn Quất.

"Được rồi, người đẹp, để tôi chơi với cô chút nhé?"

Khương Vãn Quất ngậm viên kẹo trong miệng, cô không thể giữ bình tĩnh nữa, Tôn Mặc còn chưa kịp làm anh hùng cứu mỹ nhân thì cô đã vặn ngược một ngón tay của đối phương, khiến gã đàn ông to con kêu la thảm thiết, chửi bới không ngừng.

Thật ra cô không nên hành động bốc đồng như vậy, nhưng tối nay tâm trạng của Khương Vãn Quất thực sự không tốt.

Tôn Mặc nhìn cảnh tượng trước mắt, đột nhiên cảm thấy mình hơi thừa thãi.

Cô gái ngã trên đất cuối cùng cũng đứng dậy, cô ta không còn ngồi đó xem trò nữa. Nhóm trượt ván ở gần đó nghe thấy ồn ào cũng lại gần.

Nhân số hai bên chênh lệch, Khương Vãn Quất bắt đầu tính toán đường thoát thân thì đột nhiên nghe thấy tiếng gầm rú của động cơ xe máy vang lên bên đường.

Dưới ánh mắt của mọi người, hai chàng trai, một gầy một béo rất phô trương bước tới, người ngồi trên xe ở phía xa nhấn ga tạo khí thế.

Trâu Lỗi với đầu húi cua tiến vào giữa đám đông rồi vẫy tay: "Được rồi, được rồi, giải tán đi."

Nói xong, gã ta đặt tay ra sau gáy, hướng về phía gã đàn ông say rượu gây sự: "Anh Lôi, tỉnh rượu lại đi, đưa bạn gái nhỏ của anh đi chỗ khác chơi." Sau đó quay sang nhìn Tôn Mặc, người vừa khoác vai Khương Vãn Quất, từ trên xuống dưới quan sát một lượt: "Còn mày nữa, giữ cái tay cho tử tế vào."

Tôn Mặc chưa kịp phản ứng, cậu ta đờ người im lặng.

Đám trai hư trong trường lúc này trông có phần ngoan ngoãn đến lạ.

Phó Trường Lưu, gã có mái tóc xanh nổi bật nhất, gã nhìn thẳng vào Khương Vãn Quất và mỉm cười: "Chị dâu, chị muốn đi chơi lễ không?"

Khương Vãn Quất: "?"