Chương 11: Sủa hay đấy

Tiêu Yếm qua loa giải thích xong, nghiêng người dựa vào bàn làm việc bên cạnh, anh liếc nhìn một vòng, không thân thiện bảo:

"Còn việc gì không, không có thì cút đi."

Ba người rất nghe lời, vừa cười vừa chửi vợ chồng một giuộc rồi khoác vai nhau ra ngoài, để lại cho anh một không gian yên tĩnh.

Nhà kho cải tạo thành xưởng yên ắng hẳn, tiếng kim đồng hồ tích tắc vang lên.

Tiêu Yếm chống khuỷu tay lên bàn dài, ngửa mặt nhìn trần nhà.

Đèn sợi đốt rất sáng, nhưng không đẹp bằng mặt trời.

-

Mấy ngày sau, Khương Vãn Quất không thấy Tiêu Yếm ở trường.

Có lẽ là anh đã xin nghỉ ốm.

Mọi thứ vẫn diễn ra theo đúng quy trình, những người bạn xa lạ dần dần nhớ được tên của nhau.

Dường như cuộc sống mới chính thức bắt đầu, suôn sẻ bình lặng không sóng gió.

Sách giải trí của cô để trong ngăn bàn, lúc rảnh thì lấy ra đọc một chút, hoa cỏ cây cối khiến người ta tĩnh tâm. Còn sách giáo khoa thì cô để trên mặt bàn, tuy số lần cô mở ra đọc không nhiều nhưng cũng biết được chút nội dung.

Bàn trước là nữ lớp trưởng hoạt bát từng mắng nam sinh là đồ ngu, bạn cùng bàn là ủy viên học tập dễ thương.

Trong môi trường học tập như vậy, không tiến bộ thì đúng là có lỗi với vị trí địa lý này.

Nhưng cô không hiểu lắm về Tôn Mặc đang ngồi ở phía sau bị đổi lên đây.

Từ sau khi bị dẫm lên bàn hôm đó thì tên da đen này như trúng tà, trước là đưa thư tình sau là tỏ tình. Tấn công mạnh mẽ, chiêu trò đa dạng, vô cùng vui vẻ và cuồng nhiệt.

Khương Vãn Quất rất dứt khoát từ chối cậu ta, cô nói rằng không gì quan trọng bằng học tập.

Tấm thiệp người tốt "cảm ơn nhưng tôi không chấp nhận" cô phát ra có hiệu quả không cao.

Tên da đen vẫn như thế, tình yêu ở độ tuổi này giống như to hơn cả trời, đầy xung động, vô vàn nhiệt huyết. Hơn nữa phần lớn tình yêu đều bắt đầu từ gương mặt nên thời gian yêu cũng rất ngắn.

Khương Vãn Quất làm đề, cậu ta ngồi vào vị trí của Lữ Tiểu Ngôn để xem, rất nhiệt tình:

"Có chỗ nào không hiểu thì bảo, để tôi dạy cậu cho."

Khương Vãn Quất không biết trình độ của cậu ta nên tiện tay chỉ một chỗ.

Tôn Mặc chỉ đâu trả lời đó, viết một hồi xong thì phóng khoáng đặt bút xuống. Hỏi: "Có nhìn thấy tình yêu nồng nhiệt của tôi không?"

Đương sự cúi đầu ngẫm nghĩ một lúc, những bước này không phải người bình thường có thể viết ra được, nên gọi là kỳ lạ mới đúng.

Khương Vãn Quất rất không nể mặt: “Tôi nhìn thấy sự ngây thơ ngu xuẩn của cậu."

Lớp trưởng Tề Bạch ở hàng trước cười cậu ta: "Cậu không thể nâng cấp thành tích tồi tệ của mình lên trước rồi hẵng kiếm người yêu à?"

Khương Vãn Quất: "Rất khó để không tán thành với ý kiến này."

Tôn Mặc im lặng một lúc, cuối cùng quyết định vì tình yêu mà làm bài tập.

Tan học, Khương Vãn Quất và Lữ Tiểu Ngôn đi bộ về nhà, khi đi ngang qua bảng thành tích mới tinh của trường, ánh mắt của cô bị một khuôn mặt quen thuộc trên đó thu hút.

Mấy ngày trước không có, có lẽ là mới thay.

Khuôn mặt bất cần đời pha chút u uất của Tiêu Yếm bị khoanh trong khung vuông, những đường ngang dọc cũng không thể kiềm lại được vẻ kiêu ngạo của anh.

Trong những cảm nhận học tập quy củ ngay ngắn bên dưới, anh rất nổi bật khi để lại bốn chữ khơi dậy lòng căm phẫn:

"Tài năng trời ban."

Khương Vãn Quất: "Người này luôn ngông cuồng như vậy sao?"

"Hả?" Lữ Tiểu Ngôn quay cái đầu tròn của mình lại nhìn cô: "À, cậu nói Tiêu Yếm à?"

"Ừ. Có vẻ anh ta học giỏi lắm."

"Đúng vậy, nghe nói vì top 10 là phải lên bảng theo kiểu này nên một thời gian dài anh ta đều thi hạng 11, chỉ hiện tên thôi."

Khương Vãn Quất nghĩ đến dáng vẻ của tên đó. Quả thực giống kiểu người có thể làm ra chuyện này.

"Vậy sao bây giờ lại lên rồi?"

"Sau đó thầy cô tìm anh ta nói chuyện, bảo anh ta là một bảng thành tích như thế được dùng tận ba năm lận, kêu anh ta thể hiện như bình thường đi."

"Thảo nào tấm ảnh trông cũ." Cô ghé sát lại nhìn, nói: "Có vẻ mọi người đều khá sợ anh ta."

Lữ Tiểu Ngôn: "Cũng không hẳn là sợ đâu, có thể thấy anh ta rất tài giỏi nên khó tiếp cận. Câu đó nói thế nào nhỉ, chỉ có thể ngắm từ xa ấy."

Khương Vãn Quất khẽ "ừm" một tiếng rồi lùi lại hai bước, cô lặp lại một lần:

"Chỉ có thể ngắm từ xa."

-

Lại qua hai ngày nữa là đến Tết Trung thu.

Giờ ăn tối, Khương Vãn Quất vào nhà dì ăn cơm, hiếm khi cô thấy Hoắc Thành Văn lên bàn ăn chung.

Lúc dì ấy mở cửa cho cô thì bên trong hai mẹ con đang giao lưu tình cảm với nhau.

Khương Nhã Lan: "Nói đi, con hết tiền hay gây chuyện gì?"

Hoắc Thành Văn: "Con nhớ nhà nên về mà cũng không được sao?"

Khương Nhã Lan nhìn anh ấy bằng ánh mắt khó tin, quay đầu về phía Hoắc Lập Quả:

"Anh có nghe thấy tiếng chó sủa không?"

Ba Hoắc gật đầu: "Sủa khá hay đấy chứ."

Hoắc Thành Văn: "?"