Chương 10: Bệnh nên lười

Khương Vãn Quất vốn tưởng Hoắc Thành Văn sẽ khó mở lời về chuyện này.

Dù sao chuyện một thiếu niên nổi loạn tuổi dậy thì bị người khác đánh thì cũng tổn thương lòng tự trọng chứ.

Nhưng người anh trai này lại bất ngờ thẳng thắn:

"Đúng vậy."

Khương Vãn Quất liếc nhìn anh ấy, nhận xét: "Anh đã trưởng thành rồi, nếu là 8 năm trước dù có bị in dấu giày lên mặt thì anh cũng bảo là tự mình đập đấy."

"? Mày im đi."

"Dám đối mặt với thất bại của bản thân là chuyện tốt."

Hoắc Thành Văn: "Mày không hiểu đâu. Bị đánh và bị Tiêu Yếm đánh là hai chuyện khác nhau."

Khương Vãn Quất chống cằm nhìn bóng dáng nhỏ bé bên dưới, cô cười hỏi:

"Sao thế, anh ta được trang bị thêm gì hay có thêm kỹ năng gì à?"

Hoắc Thành Văn: "Cậu ta là cái thứ không sợ chết."

Khương Vãn Quất không hiểu, Hoắc Thành Văn cũng không định giải thích, chỉ nói một cách sâu sắc:

"Mày chưa tiếp xúc nên không hiểu được đâu."

Khương Vãn Quất nhớ lại vẻ mặt nhẫn nhịn cúi đầu của Tiêu Yếm hôm nay, cô thầm nghĩ: Cô đã tiếp xúc rồi, quả thật không hiểu nổi.

Hoắc Thành Văn: "Đừng nhìn cậu ta im lặng không nói năng gì thế, mày mà chọc tức cậu ta là bị vặn gãy cổ đấy."

Nói cách khác việc làm Tiêu Yếm khóc là không thể, và việc nhờ Hoắc Thành Văn giúp đỡ cũng là không thể.

Nhưng bây giờ Khương Vãn Quất cũng không cần phải lo lắng về chuyện này nữa.

Có lẽ kẻ mà cô tưởng là đáng thương thực ra là một kẻ ác.

-

Kẻ ác Tiêu Yếm sau khi rời trường đi mua thuốc thì tốn chút thời gian đi về.

Không ai đón, không ai đưa, phương tiện đi lại là một chiếc xe đạp cũ hiệu Calare đã sơn lại, trông khá cổ điển.

Bệnh nhân tự lực cánh sinh, ghi đông xe treo một cái túi nilon, bên trong đựng hộp thuốc và nước khoáng.

Tiếng phanh xe vang lên cùng lúc với tiếng chào hỏi của đám bạn xấu.

"Người anh em, cuối cùng mày cũng đến rồi."

Người với mái tóc uốn giấy bạc cũng chính là người tóc nhuộm tên là Đường Kiệt, cả con phố này có thể tìm ra được năm người tên Kiệt.

A Kiệt ngồi trên ghế nhựa màu xanh da trời, lướt điện thoại, gác một chân lên chân kia:

"Không phải đã nói hẹn gặp nhau ở cổng trường sao, sao lại không thấy người đâu."

Hai người khác ngồi bên cạnh xe máy của mình, mỗi người nửa que kem vụn, anh em cùng nhau sẻ chia.

Tên mập tóc xanh có một cái tên nghe rất thanh tao văn vẻ: Phó Trường Lưu. Có lẽ điều duy nhất liên quan đến ba chữ này chỉ là mái tóc xanh chói lọi kia.

Gã vừa thấy Tiêu Yếm đã lập tức cầm điện thoại xông tới:

"Tiêu đại ca, một người bạn của tao vừa thay nước chống đông không lâu thì xe hư luôn rồi, mày xem giúp tao đi?"

Người được gọi là đại ca đang không khỏe cho lắm nhưng vẫn kiên nhẫn nhìn qua tấm ảnh, là một chiếc Suzuki GSX giá không cao.

"Khả năng cao là do vít bơm nước không xả khí, động cơ phải sửa lại rồi."

"Vâng đại ca." Tên mập có mái tóc vừa xanh vừa chói là Phó mập vừa nghe vừa thò đầu ra sau nhìn:

"Chỉ có một mình mày thôi à? Tiên nữ bảo bọn tao cút đâu rồi. Sao không dẫn đến cho đàn em xem xem."

Tiêu Yếm cười khàn đáp: "Xem cái đầu mày."

Tên đầu đinh bên cạnh bảo: "Chưa có xác định mối quan hệ chính thức nên không cho xem chứ gì."

Tên đầu đinh có vẻ hơi hung dữ, tên là Trâu Lỗi, nhìn qua tưởng người ít nói nhưng thực ra gã ta nói cũng nhiều.

Mồ hôi lạnh làm ướt tóc mái Tiêu Yếm, anh lười tranh cãi với bọn họ nên vào trong ngồi xuống, lấy nước uống thuốc.

A Kiệt: "Ba ngày trước đã thấy mày không ổn rồi, tao còn lo một ngày nào đó qua đây thấy mày đang nằm dưới đất này."

Trâu Lỗi vỗ một cái vào đầu gã ấy: "Không biết nói chuyện thì đừng nói."

Tiêu Yếm uống thuốc xong, cuối cùng cũng nhìn sang bọn họ:

“Lúc sáng, tụi bây tìm tao có việc gì?"

Đường Kiệt: "Không nhận tiền cảm ơn của đàn em thì ăn bữa cơm cho chút mặt mũi đi, lần trước nếu không có mày thì tao đã chìm xuống sông chung với xe của tao luôn rồi."

Thử hỏi ai có gan cưỡi xe hai bánh đi đường tắt kéo người trên xe máy mất kiểm soát xuống.

Anh phóng xe nhanh tới nỗi như đang liều mạng, quyết đoán tàn khốc, tình nghĩa sâu nặng.

Tiêu Yếm uống thêm ngụm nước lạnh để át đi vị đắng trong cổ họng, anh đáp:

"Xe tao sửa, để chết người thì không hay."

"Mày, đó là vấn đề thao tác của tao chứ không phải vấn đề tại xe."

"Vậy cũng không hay."

"..."

Tiêu Yếm thấy bộ dạng muốn báo ơn nhưng bị nghẹn họng của gã ấy thì chợt nhớ ra một chuyện, thuận tiện hỏi:

"Biết viết kiểm điểm không, viết cho tao một bản đi."

"? Từ khi nào mày gây chuyện còn cần viết cái đó nữa thế." Đường Kiệt càu nhàu xong lại rất xu nịnh hỏi: "Kiểm điểm gì, mày cứ nói đi."

"Đi học muộn bị ghi tên."

Anh khéo léo lược bỏ đoạn "Ngô Ngạn Tổ".

Tên mập ghé sát lại gần, híp mắt:

“Mày không bình thường tí nào, trước kia đi muộn mày đều trèo tường, từ sau khi gặp em gái kia thì mày đổi tính đổi nết rồi."

"Bệnh nên lười trèo."