Đầu tháng 9, nhiệt độ vẫn chưa hạ xuống, may mà hôm trước có mưa nên lúc này có gió thổi qua cũng không khiến người ta thấy oi bức nữa.
Khương Vãn Quất ngồi trên ghế dài trong công viên, cô lười làm bài tập nên chỉ phủi mấy hạt bụi vô hình bài tập cho có, rồi lót giấy khen được làm bằng bìa cứng của cuộc thi phổ cập khoa học về môi trường thực vật ở phía dưới.
"Lâu rồi không gặp, em vẫn ngoan như búp bê ấy."
Cậu con trai vừa nói chuyện vừa ngồi xuống ghế, chừa một khoảng ở giữa hai người giống như khoảng trống trong 8 năm xa cách nhau vậy.
Khương Vãn Quất nhìn sang, đối phương mặc một chiếc áo sơ mi in hoa văn graffiti, vóc người cao hơn 1m8 nên trông khá nổi bật. Dù anh ấy có đeo khẩu trang nhưng vẫn không che được vết bầm tím trên mặt do bị đánh.
Cô đáp: "Cuộc sống của anh cũng có nhiều chuyện lý thú quá nhỉ."
Hoắc Thành Văn đã phụ lòng kỳ vọng ba mẹ gửi gắm trong cái tên của mình, anh ấy không thể thành người có học thức sâu rộng mà lại đâm đầu vào con đường võ thuật, mới hơn 10 tuổi đã đam mê đánh đấm rồi.
Dù cả hai học khác trường nhưng cô em họ như cô vẫn nghe được một số thành tích của ông anh này, kẻ xấu ắt sẽ gặp kẻ xấu gấp đôi, chắc là anh ấy vừa đυ.ng phải nhân vật còn hung hăng hơn cả mình.
Cô là cô nể mặt anh ấy nên không hỏi nhiều, còn ông anh thì cứ cười ha hả.
"Cuộc sống của em vẫn phong phú hơn anh nhiều."
Khương Vãn Quất cúi đầu, đuôi mày khẽ nhướng lên:
"Chưa chắc đâu à nha."
Cũng bởi vì cuộc sống ở trong trường cũ quá phong phú nên cô mới bị ba mẹ đày đi tới vùng này đây.
Ở thành phố nhỏ mọi thứ đều chậm rãi, gió thổi chậm, người đi chậm, xe chạy cũng chậm.
Khương Vãn Quất và Hoắc Thành Văn là anh em họ nhưng không cùng họ, thuở nhỏ cả hai hay chơi đùa cùng nhau, sau đó đôi bên không gặp nhau nữa, đây là lần đầu cả hai gặp lại sau khoảng thời gian dài xa cách.
Hoắc Thành Văn cầm chai nước lạnh trong tay, hỏi:
“Em có khát không?"
Khương Vãn Quất không khách sáo: "Em khát lắm."
Cô nhìn người đàn ông to lớn bên cạnh bắt đầu vặn nắp chai rồi nghĩ thầm, tuy hồi nhỏ anh ấy hơi ngỗ ngược nhưng tính cách không xấu, giống như bây giờ trông anh ấy khá có phong thái của người anh trai.
Một tiếng "Cạch" khẽ vang lên, nắp chai đã được mở ra.
Hoắc Thành Văn: "Vậy để anh uống cho em xem."
?
Ở thành phố nhỏ này, đến cả chó cũng nói chậm nữa.
Khương Vãn Quất thấy may mắn vì mình đã không ngốc nghếch đưa tay ra.
Hoắc Thành Văn nở nụ cười xấu xa nhìn cô, đoạn, anh ấy đứng dậy vỗ mông:
"Được rồi, chúng ta đi nào. Anh chỉ đưa em đến đoạn này thôi đấy, lúc ở trong trường em đừng có thân thiết với anh. Anh bị dị ứng với học sinh giỏi."
Khương Vãn Quất chậm rãi thu dọn bài tập, tiện tay gấp lại cầm theo rồi đáp:
"Yên tâm, thấy anh là em đi đường vòng ngay."