“Nương, trước Trung Thu, con với Quế tỷ nhi đi xem đèn l*иg, thấy nha đầu nhà Vương đại quan bán rau ngâm ở chợ đêm. Ban ngày con làm ở phòng bếp lớn, buổi tối không việc gì, đi bán ít đồ, kiếm chút tiền mua bánh thịt cho nương.”
Điêu ma ma thích nghe vậy, nữ nhi muốn bán rau ngâm mua bánh thịt cho mẹ, bà không đòi tiền nữa.
Trong lòng vui mừng: “Nương cảm ơn, nương không thích ăn bánh thịt.”
Điêu ma ma miệng nói không thích, nhưng trước đây lúc Lương Cẩn mua bánh thịt, bà ấy lại là người ăn nhiều nhất.
Lương Cẩn không định bán rau ngâm, phố phường đầy cửa hàng rau ngâm, chợ đêm cũng có rất nhiều bà tử, nha đầu bán rau ngâm.
Bán rau ngâm, thà bán trà trứng gà hơn.
"Con của ta, con có đủ tiền không, có cần nương cho thêm mấy đồng không?"
Điêu ma ma hỏi.
"Con học làm rau ngâm từ khi nào vậy, chẳng lẽ là học từ Hồ nương tử ở phòng bếp sao?"
"Nương, con không biết làm rau ngâm, trong phòng bếp có bà tử thường nhờ con giúp, chính là Lý bà tử, chính bà ấy đã dạy con. Là dùng lá trà nấu trứng gà, hương vị rất ngon, đợi mai con làm cho mọi người nếm thử."
Lương Cẩn nói vậy, Điêu ma ma nghĩ tới: "Có phải là Lý bà tử bị đuổi ra khỏi phủ tháng trước không?"
Lý bà tử không biết sao lại bị đuổi ra khỏi phủ.
"Chính là bà ấy."
"Không ngờ bà ấy là người tốt như vậy."
Điêu ma ma không nhịn được cảm khái.
"Nấu trứng gà thì dùng ít lá trà thôi, lá trà quý lắm."
Điêu gia ngay cả loại tán trà hạ đẳng cũng không uống nổi, thực ra không phải là không uống nổi, mà Điêu ma ma thích dùng tiền đó để mua bánh thịt ăn, bà ấy cảm thấy như vậy càng thực tế hơn.
Nếu không phải để nấu trứng gà, Lương Cẩn cũng không nghĩ đến việc mua trà.
Ngày mai Lương Cẩn nghỉ ngơi, không cần làm ở phòng bếp lớn, nên tối đó nàng đi ngủ sớm.
Sáng mai nàng sẽ tới cửa hàng tạp hóa, nơi đó có bán trà, ở trong góc là cửa hàng nhỏ, giá cả cũng khá phải chăng.
Sáng sớm hôm sau, Lương Cẩn dậy, rửa mặt xong, cùng Quế tỷ nhi mang giỏ tre ra khỏi cửa.
Lần trước bán đậu hũ, Quế tỷ nhi đã nếm trải ngọt ngào, lần này Lương Cẩn muốn bán trứng gà, không cần thúc giục, nàng ấy đã tự giác dậy sớm.
"Nhị tỷ nhi, đằng kia có bán nước lèo, hai ta ngồi xuống uống một chén đi, lại mua cái màn thầu lót bụng."
Quế tỷ nhi sáng ra chưa ăn gì, đi trên phố đủ loại bánh nhân thịt, bánh bao, cá kho, cơm thịt dê, hoành thánh, chiên bạch tràng... mùi thơm bay khắp nơi.
Uống nước lèo, ăn màn thầu?
Điều này hơi khác với Quế tỷ nhi, nàng ấy không phải cả ngày chỉ thích ăn bánh nhân thịt bóng loáng mỡ sao?
"Ta còn hai đồng."
Quế tỷ nhi thấy Lương Cẩn nhìn mình, mặt nàng ấy có chút đỏ.
Quế tỷ nhi da mặt dày, lần nào ra ngoài cũng đòi Lương Cẩn mua cho ăn.
Lần này khá tốt, còn biết dùng tiền mời Lương Cẩn uống nước lèo, ăn màn thầu.
Lương Cẩn gọi hai chén nước lèo, hai cái bánh bao thịt, tất nhiên không để Quế tỷ nhi trả tiền.
Sau khi ăn uống no đủ, hai người đi tới tiệm tạp hóa.
Tạp hóa, y như tên gọi, bán đủ thứ lặt vặt, như kim chỉ, sọt, bàn chải, bột đánh răng, lược, thùng nướ© ŧıểυ, trượng, chày gỗ, l*иg gà, cối đá... cái gì cũng có.
Hai người vào tiệm, mua hai cân tán trà, tổng cộng 36 đồng.
Rồi họ đi mua hương liệu, mua ba lượng hương liệu, giá cao đến nỗi Lương Cẩn líu cả lưỡi.
Chỉ ba lượng mà nàng đã tốn 20 đồng.
Mua trứng gà thì phải ra ngoài sạp mua, có người mang gà từ quê lên bán.
"Cô nương, trứng gà nhà ta ngon lắm, nếu ngươi muốn, ta sẽ mang đến nhà cho ngươi."
Người nhà quê không giỏi ăn nói, thấy hai cô nương đến mua trứng gà, vội mở nắp sọt, lộ ra nửa sọt trứng gà.