Lương Cẩn vừa lúc buổi chiều rảnh rỗi, nghe vậy liền đồng ý.
Chỉ là đậu phụ cũ không dễ mua, Lương Cẩn phải kéo theo Quế tỷ nhi đi khắp phố phường mới mua được tám cân.
Ở sạp bán thịt, nàng còn bỏ ra hai đồng để mua một đống xương to không ai cần.
Quế tỷ nhi thấy Lương Cẩn mua một đống xương cốt không còn tí thịt nào thì không hiểu nổi, vì trên đó đã bị người bán lọc sạch, chẳng còn miếng thịt nào để mà tìm.
Đưa tiền này cho nàng ấy mua hai cái bánh nhân thịt còn hơn.
Lúc này, Lương Cẩn cũng đói bụng, trưa nay chỉ ăn nửa miếng bánh. Nàng đưa Quế tỷ Nhi một đồng để mua bánh nhân thịt, mỗi người một nửa.
Về đến nhà, hai người liền bắt đầu bận rộn, Quế tỷ nhi rất chăm chỉ.
Lương Cẩn nói sẽ chia lợi nhuận nên nàng ấy mới làm như vậy.
Khi chiên đậu hủ xong, bảy khối đậu hủ bán được một đồng. Quế tỷ nhi phụ trách thu tiền, Lương Cẩn chia phần. Bọn nha đầu đều chen chúc nhau mua trước, sợ đến lượt mình thì đậu hũ đã hết.
“Ta muốn mua ba đồng.”
Mới mua xong, nha đầu chưa ra khỏi sân Điêu gia đã ăn hết.
Những nha đầu này đều ăn mặc khá giả, có một người còn đeo vòng tay vàng.
“Ta đến trước, cho ta trước.”
“Ngươi vừa mới chen lên trước ta, nên phải cho ta trước chứ, đồ nhỏ mọn…”
Lương Cẩn không kịp chiên bán, nhìn các nha đầu vì mấy khối đậu hủ mà muốn đánh nhau, vội nói: “Các tỷ tỷ, đừng cãi nhau, đậu hủ không còn nhiều, mỗi người chỉ được mua một lần, mỗi lần nhiều nhất là ba đồng tiền.”
Các nàng nghe vậy đành phải thôi.
Quế tỷ nhi ở một bên thu tiền rất hăng hái, chẳng mấy chốc đã đầy rổ.
“Tỷ tỷ, ta muốn mua hai đồng.”
Quế tỷ nhi nhìn lên, thấy là Tiểu Hồng, nha đầu của Thái bà tử ở nhà bên cạnh. Vốn đang vui vẻ, mặt nàng ấy liền xệ xuống, không muốn bán cho Tiểu Hồng nữa.
Tiểu Hồng cúi đầu, giọng sợ hãi, thấy Quế tỷ nhi không muốn bán cho mình, mặt nàng ấy như sắp khóc đến nơi.
Đậu hũ này không phải nàng ấy muốn ăn, mà là Thái bà tử sai nàng ấy đi mua. Nếu không mua về được…
Lương Cẩn biết Thái bà tử thường xuyên đánh mắng Tiểu Hồng.
Tiểu Hồng bằng tuổi các nàng, nhưng trái ngược với Quế tỷ nhi.
Quế tỷ nhi da mặt hồng hào, tóc đen bóng, mặc áo bông thêu chim anh vũ màu xanh nhạt, trông như con gái nhà khá giả.
Còn Tiểu Hồng thì gầy gò, tóc rối như cỏ, mặc áo rách quần ngắn.
“Quế tỷ nhi.”
Lương Cẩn liếc nhìn Quế tỷ nhi, bảo nàng ấy nhận tiền của Tiểu Hồng. Quế tỷ nhi dù không tình nguyện nhưng vẫn thu tiền.
Tiểu Hồng nhận đậu hũ từ Lương Cẩn, cười cảm kích nhìn nàng.
Đợi đến lúc bán hết đậu hũ, Lương Cẩn đổ tiền ra giường đất, cùng Quế tỷ nhi đếm đi đếm lại hai lần.
“138 đồng!”
Nhiều hơn tiền công tháng của Điêu ma ma mười ba đồng.
Quế tỷ nhi vui mừng đến mức bắt lấy tay Lương Cẩn nói: “Ngày mai ta lại đi mua đậu hủ chiên, một ngày kiếm 138 đồng, một tháng…”
Quế tỷ nhi tính nhẩm: “Muội muội, một tháng chúng ta có thể kiếm bốn quan tiền, bốn quan tiền!”
Quế tỷ nhi kéo Lương Cẩn, muốn đi mua đậu hũ ngay lập tức.
Bốn quan tiền có thể mua hai thạch gạo hạ đẳng, một trăm cân thịt heo, một bộ tơ lụa, nếu mua vải bố, thì có thể mua mười ba thất.
Ở nông thôn, ruộng tốt nhất cũng chỉ hai mươi quan một mẫu, ruộng hạ đẳng mười quan một mẫu, bốn quan có thể mua nửa mẫu ruộng hạ đẳng.
Nhưng nếu mọi việc đơn giản vậy, Lương Cẩn đã làm từ lâu rồi.
Trứng tôm hiếm, dùng chiên đậu hủ thì tốn, dù mua trứng tôm để nấu dầu tôm, nhưng không phải ngày nào cũng có đậu hủ rẻ.
Nhóm dịch: Nhà YooAhin