Chương 2

Bất chợt, một con mèo đẫm máu trèo lên lan can, cặp mắt nhìn chằm chằm vào con chim, rồi cong người lao về phía nó.

Qua lớp kính, dù Vân Hoa Sầm có muốn giúp cũng không làm gì được.

Ngay khi cậu nghĩ con chim sẽ trở thành mồi ngon của mèo, nó đột nhiên há miệng, thè ra một cái lưỡi dài và dày, lưỡi bật mở, lộ ra những chiếc răng sắc nhọn cắn về phía con mèo.

Con mèo không hề tỏ ra sợ hãi, há miệng phun ra một dòng nước đen, và trong khi nó bị nuốt chửng, dòng nước đen cũng bị nuốt theo.

"Rắc... rắc..." Tiếng nhai vang lên, âm thanh của răng nghiền nát xương, nghe mà lạnh sống lưng.

Đột nhiên, con chim phát ra tiếng kêu thảm thiết, ngã xuống đất lăn lộn không ngừng, rồi nhanh chóng im bặt.

Thân thể nó bốc lên từng làn khói trắng, và khi khói tan đi, con chim biến mất, chỉ còn lại một vũng nước đen, phía trên là con mèo ban nãy.

Thân thể con mèo tả tơi thảm hại, da thịt rách nát khắp nơi, đầu thậm chí bị cắn mất một nửa.

Cảnh tượng bi thảm đến mức ai nhìn thấy cũng sẽ nghĩ nó đã chết, vậy mà nó lại cử động, lảo đảo đứng lên, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào cửa kính.

Vân Hoa Sầm kinh ngạc trợn tròn mắt, đứng bất động đối diện với con mèo, cho đến khi nó khập khiễng bỏ đi, cậu mới hoàn hồn, chân nhũn ra ngồi phệt xuống sàn, thở dốc từng hơi.

Những gì vừa diễn ra hoàn toàn vượt quá nhận thức của cậu, dù là trong thực tế hay trên tin tức truyền hình, cậu chưa từng thấy những con chim và mèo như thế này.

Đây là nơi nào, cậu không phải đã chết rồi sao?

Tại sao lại ở đây?

Vô số câu hỏi chạy qua tâm trí.

Mắt vô tình lướt qua hình phản chiếu trên cửa kính, Vân Hoa Sầm bất giác sững sờ, vội vàng bò dậy, đến trước gương soi để xác nhận mình không hoa mắt.

Trong gương là một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ.

Đường nét gương mặt sắc sảo rõ ràng, ngũ quan sâu và tinh tế, tóc hơi dài đã qua tai, làm dịu bớt vẻ mặt có phần hung hãn.

Da tái nhợt, quầng thâm dưới mắt, tròng mắt đỏ ngầu, có lẽ do lâu ngày không tiếp xúc ánh sáng mặt trời và thức khuya.

Chiều cao khoảng 180cm, thân hình gầy gò, bộ đồ ngủ lụa mặc trên người rộng thùng thình.

Vân Hoa Sầm vẫn đang choáng váng chưa định thần, bỗng đầu truyền đến cơn đau dữ dội, cắt đứt dòng suy nghĩ.

Cậu ôm đầu ngồi thụp xuống, đau đến mức phải kêu lên.

Năm năm trong bệnh viện, cậu đã trải qua đủ loại đau đớn, tưởng rằng không còn cơn đau nào có thể đánh gục mình, nhưng thực tế đã tát vào mặt cậu.