"Tíc..."
Âm thanh chói tai vang lên, đường sóng nhảy múa trên màn hình máy theo dõi nhịp tim đột ngột biến thành một đường thẳng vô hồn, báo hiệu sự ra đi của một mạng sống.
Đội ngũ y tá bác sĩ đang cố gắng cứu chữa không kìm được tiếng thở dài.
Họ đã đồng hành cùng cậu bé này suốt năm năm, năm năm với không biết bao nhiêu lần đối mặt với tử thần như thế này, và mỗi lần cậu đều vượt qua bằng ý chí kiên cường phi thường.
Tiếc thay...
Vân Hoa Sầm cảm thấy cơ thể mình nhẹ bỗng, nhẹ nhàng bay ra khỏi thể xác.
Cảm giác nhẹ nhõm này không chỉ về mặt trọng lượng, mà còn là sự thanh thoát, thoải mái, thư thái - những cảm giác mà suốt năm năm đau ốm cậu chưa từng cảm nhận được.
Chỉ là...
Vân Hoa Sầm bay ra khỏi phòng cấp cứu, hướng ánh nhìn về phía bố mẹ đang đứng chờ ngoài cửa.
Họ vốn đang độ tuổi sung sức nhưng mái tóc đã bạc trắng.
Hai người họ dựa vào nhau, khuôn mặt hốc hác, thân hình tiều tụy - chính cậu đã kéo họ xuống vực sâu như vậy.
Nhìn bố mẹ trong tình cảnh này, Vân Hoa Sầm chợt cảm thấy hoang mang, không khỏi tự hỏi: Sự kiên trì và đấu tranh của mình, cuối cùng là đúng hay sai?
Vân Hoa Sầm mười tám tuổi, một thiên tài y học được mọi người công nhận, giờ đây đối diện với bài toán khó nhất đời mình.
...
"Bịch!"
Âm thanh va chạm mạnh bên tai khiến Vân Hoa Sầm bừng tỉnh, đập vào mắt cậu là trần nhà trắng toát cùng chiếc đèn tiết kiệm năng lượng hình vuông.
Đèn hình vuông ư?
Không đúng, đèn phòng bệnh phải là hình tròn, cả màu sắc khung viền cũng khác.
Não bộ Vân Hoa Sầm dần hoạt động trở lại, cậu ngồi dậy quan sát xung quanh, đây không phải căn phòng bệnh quen thuộc, mà là một phòng ngủ xa lạ.
Căn phòng sạch đến mức không một hạt bụi; ngăn nắp đến kỳ lạ, mọi vật dụng được xếp theo thứ tự từ lớn đến nhỏ, khoảng cách giữa chúng gần như bằng nhau, như thể đã được đo bằng thước.
"Bịch!"
Lại một tiếng va chạm dữ dội khiến Vân Hoa Sầm giật mình.
Cậu quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh và thấy một con chim đang đập vào cửa kính, lặp đi lặp lại tại cùng một vị trí, như thể không đập vỡ kính thì không bao giờ từ bỏ.
Vân Hoa Sầm tò mò tiến đến cửa sổ kéo dài từ trần nhà xuống sàn, quan sát kỹ con chim - toàn thân đen tuyền, chỉ có đỉnh đầu điểm một chút trắng, trông khá đẹp mắt.
Vân Hoa Sầm vừa định gõ vào cửa kính để đuổi con chim đi, tránh cho nó tự làm mình bị thương.