Chương 3: Cái giá của mười sáu năm lừa dối

Còn cha mẹ ruột của cô từ mười sáu năm trước đã sớm bị những kẻ cầm thú trước mặt này sát hại.

Vì vậy, vào ngày hôm nay, ngày sinh nhật mười tám tuổi của Dụ Chi, ngày đầu tiên cô có quyền định đoạt tài sản của mình, chúng đã ngon ngọt dỗ dành cô ký vào bản hợp đồng kia.

Rồi cho người gϊếŧ cô trong con hẻm vắng vẻ.

Cứ như vậy, toàn bộ tài sản và tiền tiết kiệm vốm đứng tên cô nghiễm nhiên sẽ thuộc về chúng.

Lời nói dối kéo dài suốt mười sáu năm, cuộc đời của một con chim trong l*иg suốt mười sáu năm, hóa ra tất cả chỉ là một phiên bản khác của "Thế giới Truman". Đến giờ phút này, cô đã hoàn toàn tỏ tường mọi chuyện.

Nhìn Từ Triệu Hùng đang hung hãn lao tới, cô từ từ nở một nụ cười.

Từ Triệu Hùng cao lớn, vạm vỡ, tốc độ cũng rất nhanh.

Nhưng trong mắt Dụ Chi lúc này, mọi hành động của ông ta lại chậm chạp như một thước phim quay chậm.

Dụ Chi khẽ thả lỏng bàn tay, con dao găm giấu trong tay áo trượt vào lòng bàn tay cô.

Phập...

Từ Triệu Hùng vẫn giữ nguyên tư thế giơ cao cây đèn bàn, mắt trợn trừng, đứng sững tại chỗ.

Lưỡi dao găm đã xuyên qua cổ họng ông ta, máu tươi tí tách nhỏ xuống mu bàn tay Dụ Chi.

Một đoạn ký ức xa lạ chợt lóe lên trong đầu cô.

Trong căn biệt thự quen thuộc này, một đôi vợ chồng trẻ đang âu yếm nhìn đứa bé gái hơn một tuổi trong lòng, miệng thủ thỉ điều gì đó.

Ngay sau đó, một nhát dao chém xuống cổ họ.

Đôi vợ chồng ngã gục xuống sàn, đứa con của họ ngồi trên bàn gào khóc thảm thiết.

Bên dưới đứa trẻ là hai tập tài liệu, một tập ghi hai chữ “Di chúc”.

Tập còn lại là một bộ hồ sơ công chứng.

Dụ Chi đoán rằng, bộ hồ sơ công chứng đó chính là về việc chuyển nhượng cổ phần.

Còn trên tờ di chúc, hẳn là viết về việc phân chia tài sản của cha mẹ cô.

Đó chính là cha mẹ ruột của cô.

Dụ Chi cười.

Thì ra, chúng chính vì nhìn thấy hai tập tài liệu này, nên sau khi gϊếŧ cha mẹ cô đã ở lại đây, nuôi cô như một con chim trong l*иg, chỉ để đợi đến ngày cô trưởng thành.

Để vắt kiệt giọt giá trị cuối cùng của cô.

Phập, con dao được rút ra.

Từ Triệu Hùng đổ ập xuống sàn, co giật vài cái rồi tắt thở.

Ánh mắt Dụ Chi chuyển sang Lý Thanh.

Người mà cô đã gọi là mẹ suốt mười mấy năm.

Lý Thanh sợ hãi đến tột độ, ôm con gái mình liên tục lùi về sau.

“Dụ Chi, mày không thể đối xử với chúng tao như vậy! Tuy chúng tao đối xử không tốt với mày, nhưng gia sản này cũng không phải chỉ có công lao của nhà mày. Lúc cha mẹ mày chết, nhà mày chỉ có một công ty nhỏ và căn nhà này thôi.”