Phán quan nhanh chóng đánh ra một cái phát quyết.
Tạm thời đánh ngất đi Nhung Thẩm Nhi.
Trường hợp của Nhung Thẩm Nhi vẫn là cần một khoản thời gian tiêu trừ oán khí cái đã.
Dịch vụ này, phán quan không cung cấp.
Thanh Lọc Trì là do cơ quan Mạnh Bà quản lý.
Mạnh Bà ở dưới địa phủ này cũng phải là một người.
Dù sao thì quỷ rất nhiều một người xử lý không hết.
Mà đa phần chắc có ai muốn tăng ca thêm giờ làm.
Nên dù không có cảm giác mệt mỏi gì khi làm 24/24 nhưng quỷ cũng có quỷ quyền mà.
Để công việc có thể hoàn thành tốt, địa phủ có thể bình yên vận chuyển.
Bộ phận quản lý - Diêm vương đã quyết định tuyển thêm khá nhiều.
Mà phán quan vừa hay còn làm cả cộng tác viên giới thiệu dịch vụ cho cơ quan Mạnh Bà nên ông cũng không lúng túng gì.
Một cái truyền âm thuật, đã thông báo đến cơ quan Mạnh Bà, đồng thời nhận được hồi âm, chút nữa sẽ có Mạnh Bà tới lĩnh Nhung Thẩm Nhi đi.
…
Một ngày làm việc cứ thế kết thúc.
Nhưng phán quan chưa nghỉ ngơi.
Đó là công việc ban ngày mà thôi.
Để duy trì hoạt động cửa tiệm, ông còn nhận thêm việc.
Ngày hôm qua không có đi làm thêm buổi tối đó là muốn quay về với bạn cùng phòng.
Từ ngàn năm trước hai người đã có ước định như vậy, trong tuần nhất định phải cùng nhau ăn tối một lần.
Nhưng giờ không cần nữa, ông lại có thể nhận thêm việc để làm.
…
Công việc buổi tối của ông, là nhân viên thời vụ của sản chuyển sinh.
Nhưng linh hồn tới sản chuyển sinh này đủ loại.
Có người khí vận bức người.
Nhìn là biết, chuẩn bị trải qua một đời oanh liệt đâu.
Có người chẳng qua là đi một chuyến là lại về ngay thôi.
Nhìn cái là biết mấy kẻ này chính là phối hợp diễn như mấy nhân vật qua đường giáp trong mấy bộ tiểu thuyết rồi, đến tên cũng không có.
…
Từ cửa tiệm của ông để sản chuyện sinh cũng không xa.
Chỉ cần đi qua khu vực nghiên cứu sản phẩm mới của địa phủ mà thôi.
Nơi này được địa phủ đổi xuống một khoản công đức khổng lồ hàng năm đâu.
Đương nhiên nếu so với lợi nhuận khổng lồ mà nó đem lại có thể nói là không đáng kể.
…
Đoạn đường này cũng không dài.
Thường ngày ông đi cũng chỉ khoảng năm phút đồng hồ.
Chính là hôm nay,...
Nhìn đồng hồ trên tay ông nhíu mày.
Thứ này là ba ngàn năm trước, ông nhận từ một vị khách hàng, do không đủ công đức nên đã dùng nó trả thù lao cho ông.
Vốn nó chẳng có giá trị gì đối với phán quan.
Ông đồng ý cũng chẳng qua là thương cảm cho người đó mà thôi.
Một người lính, dùng tính mạng để bảo vệ cho tổ quốc, dù muốn quay lại cũng chẳng qua là muốn thử liều mình một lần nữa để đưa tình báo về cho tổ chức mà thôi.
Mong muốn thông qua đó để có thể cứu vãn tình thế chiến trận cam go lúc đó giúp cho đồng đội và nhân dân không cần phải bỏ mạng.
…
Phán quan cũng không phải lính mới, ông rất bình tĩnh tìm ra chỗ giao động bất thường, tay bấm pháp quyết, muốn bắt gọn kẻ đang giỡn trò.
Chỉ là có vẻ như kẻ đang giỡn trò nhận thấy được sự uy hϊếp từ người phán quan.
Nó từ trong không trung hóa thành một luồng ánh sáng lao thẳng về người phán quan.
Hết chương.Cảm ơn các bạn đã ủng hộ, chương tiếp theo đang chờ các bạn đó nha.