Thế là người Quý Thị Mẫn đã nghĩ đến Nhung Thẩm Nhi.
Để Nhung Thẩm Nhi gả thay.
Chuyện tốt, bà ta không nghĩ đến nàng, nhưng chuyện xấu bà lại không quên không quên có phần của nàng.
…
Cũng mặc kệ nữ nhi đã tổ chức tiệc thành hôn, đã thành vợ người ta.
Bà ta giả mạo sơn tặc vào thôn cướp người.
Thẳng tay hủy hoại hôn nhân của Nhung Thẩm Nhi, cuộc đời của nàng.
Cuối cùng còn không tha cho cháu ngoại chưa chào đời.
…
Khi giam giữ, Nhung Thẩm Nhi ở phòng chứa củi, Quý
Thị Mẫn từng có một lần đến gặp riêng nàng.
Nhưng thái độ rất trịnh thượng, như đang ban ơn.
…
Nhung Thẩm Nhi khi đó đương nhiên là kịch liệt phản đối, dù nàng vẫn chưa cùng Trần Trường Tôn động phòng, nhưng lễ nghi cần đi cũng đã đủ.
Trong thâm tâm nàng chính là thê tử của Trần Trường Tồn.
…
Người đàn bà độc ác đó vậy mà lại ngay trước mắt nàng để nàng nghe lời, trực tiếp chém mất một tay của đệ đệ nàng - Phùng Tông Chính.
Phùng Tông Chính khi đó chỉ mươi hai tuổi.
Là một đứa trẻ à.
…
Nhung Thẩm Nhi chẳng thể làm gì khác hơn.
Ngậm ngùi gật đầu, lần nữa gả chồng.
Sau khi kết hôn, cuộc sống không tệ như nàng nghĩ.
Liễu Bình thích đi thanh lâu, cũng chẳng thích nàng.
Nhưng nói thật, thái độ như vậy của Liễu Bình khiến nàng cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.
Hắn cũng chẳng lung tung nạp thϊếp thất, hay dưỡng ngoại thất làm ra con riêng hay thứ tử.
Nàng và hắn cứ thế tôn trọng nhau như khách mà sống.
Nàng không quản hắn, hắn không quản nàng.
Chẳng ai phiền ai.
…
Nhưng như vậy chưa xong.
Lâu lâu Quý Thị Mẫu lại muốn nàng đưa tiền về.
Nếu không nghe lời, sẽ tra tấn phụ mẫu, đệ đệ nàng.
Cuối cùng, càng thậm chí muốn mạng nàng.
…
Nhung Manh Manh sau này gả cho một cử nhân.
Đánh tiếc người này ngoài mặt thì phong nhã thanh cao.
Thực chất lại có huynh hướng bạo hành thê tử.
Nhung Manh Manh sau khi gả qua chẳng ngày nào là không bị đánh.
Ít thì một hôm một trận.
Nhiều ba bốn trận một hôm.
Nàng ta không chịu nổi, trong một lần phản khảng đã trực tiếp gϊếŧ chồng.
Phụ thân giúp nàng ta xử lý chuyện này.
Nàng ta một lần nữa về phủ huyện lệnh.
Nhưng những người có chút vốn liếng, tài cao, tiền đồ rộng mở sẽ không cưới nàng ta.
Còn những người khác nàng ta không nhìn trúng.
Quanh co lòng vòng như nào, nàng ta vậy mà lại coi trọng Liễu Bình.
Muốn Nhung Thẩm Nhi nhường chồng.
Chuyện này cũng chẳng có gì, nếu so với những việc làm trước khi của Quý Thị Mẫn.
Nhưng vấn đề là, để Nhung Manh Manh đường đường chính chính gả qua, hai người đó lại mưu tính gϊếŧ nàng.
Cuối cùng vì giúp cho Nhung Manh Manh toại nguyện.
Quý Thị Mẫn lấy danh nghĩa là bệnh sắp chết lừa nàng khi đó đã mang thai năm tháng về nhà.
Cái tháng này ta vốn mang chẳng yên ổn.
…
Quá hiểu tính tình của hai người, Nhung Thẩm Nhi vốn chẳng muốn qua về.
Nhưng sau nhiều lần nàng kiếm cớ từ chối.
Quý Thị Mẫn mất khiên nhẫn.
Cuối cùng lấy cái chết của đệ đệ nàng ra uy hϊếp.
Phụ mẫu nàng lúc đó đã qua đời do sự tra tấn của Quý Thị Mẫn.
Chỉ còn lại người đệ đệ Phùng Chính Tông.
…
Không thể làm gì khác hơn, Nhung Thẩm Nhi đàng phải quay về.
Nhưng để đề phòng họ, nàng còn cầu xin Liễu Bình đi theo.
Sau khi về luôn mang theo ma ma cùng thị nữ.
Dù đã cẩn thận như vậy, kết cục cuối cùng vẫn chẳng thể tránh khỏi một thi hai mạng.
…
Nói nói, Nhung Thẩm Nhi bắt đầu bị oán khí vây quanh.
Lý trí mất dần.
Miệng nàng lẩm bẩm: “Ta hận, ta không cam lòng.”
…
Phan Quan thở dài.
Tình cảnh như Nhung Thẩm Nhi, ông gặp không ít, thảm hơn cũng có.
Chỉ là với tình hình này, dù ông đồng ý cho Nhung Thẩm Nhi cũng chẳng ích gì.
Oán khi đã bao trùm linh hồn thể của Nhung Thẩm Nhi giờ mà đưa nàng quay về chẳng khác gì thả lệ quỷ.
Nguyện vọng không hoàn thành là thứ yếu.
Nếu Nhung Thẩm Nhi cuồng loạn gϊếŧ bậy bạ, đến chính ông cũng sẽ gặp phải nghiệp lực quấn thân.
Hết chương.