Chương 3: Lục Hoàng quay về

Ba ngày sau.



Liễu lão gia từ Vương Thành nhanh chóng chạy về nhà.

Ông đến Vương Thành để làm ăn.

Chuyến đi này trong lòng ông đã tính nhẩm ít nhất thì cũng sẽ lời khoảng 50 vạn lượng.

Đủ ông ta lo trên lo dưới, giúp cho sản phẩm của ông được cống lên vua.

Thuận lợi không chừng còn có thể nhảy lên một bậc.

Một tất vải bán mấy ngàn là chuyện thường.

Chính là không nghĩ tới.

Chuyện làm ăn chỉ mới vừa bắt đầu.

Ông đã nhận được tin nữ nhi hư thân mất nết bị Lục gia từ hôn.

Liễu lão gia vừa về nhà đã ngay lập tức tìm phu nhân của ông - Vu Như Chân hỏi rõ ràng chuyện gì đã sảy ra.

Chưa kịp nghỉ ngơi gì đã phải chạy tới Lục gia.

Đúng rồi Liễu Như tuy là đại tiểu thư nhà họ Liễu.

Nhưng cũng chỉ là con của tiểu thϊếp.

Vu Như Chân không sinh được con nên thành ra từ năm ba mươi tuổi đã thả chuyện nhà trong tay cho con dâu.

Con dâu - Lý Tinh Huệ là thê tử thứ tử do nô tỳ thân cận của Vu Như Chân sinh.

Vu Như Chân đối với chuyện trong Liễu gia chính là một thái độ, không quan tâm quá nhiều chuyện.



Quay trở lại.

Liễu lão gia nhanh chóng tới trong Lục phủ.

Ngồi trong thư phòng bắt đầu trò chuyện.

Cũng không biết hai người nói gì.

Sau khi Liễu lão gia rời đi.

Lục lão gia ngay lập tức cho người công bố nói.

Đổi tân lang.

Liễu Như sẽ thành hôn với Lục Thanh.

Hai tháng sau, sẽ thành hôn.



Lục Hoàng sau khi nghe tin này hắn cũng rất bất ngờ.

Liễu lão gia đời trước là nhạc phụ của hắn, hắn cũng coi như hiểu phong cách hành sự của ông.

Liễu lão gia làm sao sẽ trơ mắt mình cuộc hôn nhân mà mình cố gắng mãi mới thành bị hủy.

Liên hôn giữa hai gia tộc lớn, Lục – Liễu.

Ông ta sẽ không để nó thất bại.



Nhưng cũng chẳng sao.

Như vậy vừa hay lại đúng ý của Lục Hoàng.



Sau đó hắn cũng không còn quan tâm đến chuyện của hai người Lục Thanh và Liễu Như.

Dù sao thời gian của hắn có hạn.

Vẫn là mau chóng sắp xếp mọi chuyện.

Lục Hoàng không chỉ muốn trả thù hai người bọn họ.

Còn muốn trải đường cho con đường tương lai của mình, mẫu thân của hắn cũng sẽ không phải u uất đến chết.



Năm ngày sau.

Lục Hoàng vui vẻ từ trong tửu lầu đi ra.

Trong năm ngày này.

Lợi dụng kí ức.

Cuối cùng Lục Hoàng cũng mời được một thợ dệt vải giỏi.

Sắp tới một tháng sẽ có người của triều đình đi tới tuyển chọn công phẩm.

Lục Hoàng có chung ý nghĩ với Liễu lão gia.

Cơ hội này hắn sẽ không từ bỏ.

...

Thợ dệt vải này tên là Ngọc Lan.

Anh ta vốn là một thợ vải chính ở một xưởng vải lớn thành Trương Dương.

Tới đây là để trị bệnh cho thê tử là Đặng Luận Thị.

Đời trước, vải do Ngọc Lan được tam hoàng phi yêu thích.

Đế hậu cũng rất thưởng thức tài năng của Ngọc Lan.

Nghe người ta bảo tiếc nuối duy nhất của Ngọc Lan chính là không thể cứu sống thể tử của y.

Lục Hoàng ở kiếp trước vô tình biết được điều này.

Thành ra đời này hắn cho người hỏi thăm rồi làm như vô tình gặp gỡ.

Cuối cùng là nhiệt tình giúp người.

Lại lộ chút u sầu, để người truyền tin tới tai Ngọc Lan, mà Ngọc Lan là người rất coi trọng ân nghĩ, y vẫn luôn muốn trả ân tình cho Lục Hoàng, y đánh bạo tiến đến hỏi tham.

Lục Hoàng lại thuận nước đóng thuyền.



Thời gian đến ngược kết thúc.

Lục Hoàng vui vẻ nhìn thánh chỉ do hoàng đế chỉ định mình làm thương gia cung ứng vải cống phẩm cho hoàng gia.

Hài lòng rời đi, hướng về luân hồi.

Trong khoảng thời gian này, hắn còn làm không ít chuyện.

Cuối cùng thành công đạt được điều mình muốn.

Đương nhiên là không quên Lục Thanh cùng Liễu Như, Lục Hoàng đã sắp đặc rất nhiều “khó khăn” cho cặp vợ chồng son này.

Đời này?

Muốn thăng quan tiến chức?

Phu nhân quan gia?

Tất cả chỉ là nói sảng, nằm mơ mà thôi.



Quay trở lại quán nhỏ.

Phán quan im lặng nhìn trong hồ nước.

Nó chiếu ra quá trình Lục Hoàng bố trí “khó khăn” cho hai người Lục Thanh và Liễu Như.



Từ đơn giản như.

Chuộc hoa khôi lầu xanh.

Đặc mua gia sản cho cô ta.

Để cô ta trở thành tình phụ của Lục Thanh.

Rồi trong ngày thành hôn của hai người Lục Thanh và Liễu Như quấy phá từ từ…

Lục Hoàng âm thầm làm không để lại bất cứ dấu vết nào.



Còn rất nhiều nhưng Phán Quan cũng không muốn xem nữa.

HẾT CHƯƠNG.