Phụ thân hắn nghe hắn nói như vậy thì rất là giận dữ quát, đây chính là tiểu thư khuê cát, cành vàng lá ngọc sao con ông có thể bình luận tiểu cô nương con nhà người ta như vậy.
Ông quát: “Im miệng. Lục Hoàng nói năng cho đàng hoàng!”
Ông đồng thời không quên biện giải cho Liễu Như: “Tiểu thư nhà họ Liễu sao lại là người đàn bà như con nói, không được bôi nhọ thanh danh nữ nhi nhà người ta.”
Mà thứ đệ Lục Thanh của hắn cũng ở bên cạnh nói chêm vào: “Đúng rồi đấy đại ca, sao huynh có thể bôi nhọ thanh danh của con gái nhà người ta.”
Lục Hoàng thấy buồn cười, phụ thân hắn vẫn luôn quảng cáo rùng ben là thư hương thế gia.
Nhưng chuyện hôn sự của hắn, vậy mà lại cho một di nương cùng với thứ tử nghe ở bên cạnh.
Lục Hoàng không muốn tốn công mất sức nói chuyện với Lục Thanh quát: “Im miệng, chuyện của ta không đến phiên một thứ tử như ngươi nói chuyện.”
Lục thanh: “…”
Lục Thanh thấy sự nóng giận của Lục Hoàng thì cũng đàng im miệng, tạm tránh mũi nhọn.
Dù sao từ nhỏ đến lớn, Lục Thanh chẳng có lần nào cãi nhau mà hơn được Lục Hoàng.
Lục Thanh im lặng rồi, phụ thân hắn nhưng vẫn chưa xong, ông truy hỏi: “Nói cho rõ ràng chuyện này là như thế nào? Mày không nói rõ tao sẽ không tha cho mày.”
Lục Hoàng nghe vậy thì nói: “Phụ thân, con nghe mẫu thân nói phụ thân chuẩn bị hỏi cưới cho con đại tiểu thư nhà họ Liễu - Liễu Như, nên cũng nhịn không được điều tra một chút về nàng ta.”
Hắn có sách mách có chứng nói: “Nhưng thật không ngời hình tượng đoan trang thục nữ của nàng ta là do bản thân Liễu Như cùng Liễu gia xây dựng nên. Nàng ta không những ưa thích nữ giả nam trang ra ngoài dạo phố, mà còn lẫn vào trường tư thục đọc sách, liếc mắt đưa tình hò hẹn ở bên một người nam sinh suốt ngày đêm, không chỉ một lần mà rất nhiều lần.”
Phụ mẫn hắn cùng kinh hoảng thất thố hét lên: “Cái gì?”
Lục Hoàng bình tĩnh lại nói: “Ban đầu khi nghe con cũng rất sốc và không tin vì tin tưởng. Dù sao thì từ trước đến này ánh mắt của phụ thân vẫn luôn rất tốt. Vì để chứng minh sự trong sạch cho nàng ta con đã cố ý theo dõi để xát nhận, chính mắt con thấy nàng ta mặc nam trang cùng một đám nam nhân xưng huynh gọi đệ đi vào tư thục.”
Phụ thân hắn nghe vậy thì cũng không vội phủ nhận mà nói: “Chuyện này, nếu là sự thật thì hôn sự này coi như bỏ, quản gia đi đi điều tra chuyện này cho rõ ràng cho ta.”
Ông tuy có phần yêu thương con thứ Lục Thanh nhưng đối với trưởng tử sau này sẽ là người thừa kế Lục Hoàng cũng rất coi trọng, nếu mọi chuyện đúng như vậy thì hôn sự này không thể thành.
...
Hai canh giờ sau.
...
Quản gia quay về khom lưng cung kính nói:
“Lão gia đúng như những gì đại thiếu gia đã nói, còn có một chuyện nữa không biết nô tài có nên nói.”
Nghe quản gia xác nhận, trong lòng của Lục lão gia đã không thể áp chế lửa giận lại thấy ông ấp úng thì gấp gáp nói:
“Nói đi có chuyện gì mà ấp a ấp ú.”
Quản gia có sự chấp thuận của Lục lão gia thì nói:
“Dạ, đại tiểu thư Liễu gia cùng Lục Thanh thiếu gia là đồng môn, mà người nam sinh đại thiếu gia nói chính là Lục Thanh thiếu gia."
Lục Thanh ở bên cạnh nghe vậy thì mặt lúc xanh lúc trắng.
Quản gia có thể điều tra nhanh như vậy, còn là nhờ mấy bằng hữu của Lục Thanh đầu.
Họ điều không coi chuyện này là to tắc.
Như là chuyện phiếu ở tửu lâu đàm tiếu.
Vừa hay người của quản gia cho đi điều tra cũng tới đó hỏi thăm.
Một hỏi một cái chuẩn.
…
Lúc quản gia vào báo cáo vừa hay, Lục lão gia đứng ngay bên cạnh Lục Thanh, nghe tình hình, ông tức giận trở tay một cái một cái bạt tai đã đáp ngay mặt của Lục Thanh, đồng thời còn gọi to: “Nghịch tử."
Liễu di nương mẹ ruột Lục Thanh, cũng chính là di nương vẫn luôn từ đầu ngồi nghe đến bây giờ, vội vàng đứng dậy giữ chặt Lục lão gia khuyên nhủ: “Lão gia xin bớt giận, nhất định là hiểu lầm ở đây.”
Lục phu nhân - mẹ ruột của Lục Hoàng ngồi ngay chính sản lạnh mặt nói: “Hiểu lầm, nói thật hay, cùng một người ở bên nhau suốt ngày đêm đừng nói với ta là không biết người bên cạnh mình là nam hay nữ. Cũng chẳng biết thân phân của nàng ta là ai sao?”
Lục phu nhân nhấn mạnh nói.
Liễu di nương nghe nói vậy thì phản bác:
“Phu nhân sao có thể nói như thế, người ta có lòng lừa đối thì Lục Thanh lại không có lịch duyệt nhiều làm sao rõ được.”
Không đợi Lục phu nhân đáp lại.
Lục lão gia đã giận quát: “Đủ rồi.”
Ông chốt lại câu cuối:
“Cuộc hôn nhân này hủy bỏ đi.”
Rồi ông phất tay áo bỏ đi.
…
Phòng Lục Hoàng, sau khi giải tán, nói ba câu vài lời với mẫu thân mình, Lục Hoàng quay lại phòng trong lòng nói thầm: “Chuyện này chỉ là bắt đầu thôi. Hai người phải chịu nhưng gì ta phải chịu mới công bằng chứa.”
Hết chương.