Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Lạc Vào Lồng Giam

Chương 30

« Chương TrướcChương Tiếp »
Chỉ là cô nương ấy quả thực bước chân quá nhanh, trong chớp mắt đã chẳng thấy bóng dáng đâu.

Mơ mơ hồ hồ lại thu thêm một lần, Dương Bảo ôm lấy củ khoai lang bỏng tay, nhất thời chẳng biết phải làm sao cho ổn.

Thu Dung tựa người vào hiên, nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của hắn ta thì hừ lạnh một tiếng, vươn tay hất cả chậu nước xuống ngay bên chân hắn ta: "Miệng ngươi vụng về thế này sớm muộn cũng rước họa, cẩn thận đến lúc ấy hai bên chẳng được lòng ai, lại rước thêm một thân phiền phức!"

Dương Bảo vội vàng nhảy tránh mới khỏi bị bắn ướt quần áo, nhưng cũng chẳng thể không thừa nhận lời Thu Dung có lý, đành chán nản len lén mang số tranh ấy giấu vào bếp, hy vọng vị biểu tiểu thư kia đừng quá nhiệt tình nữa, an ổn dưỡng bệnh mới là phải.

Nhưng sợ gì thì lại đến nấy.

Từ khi biết tên ác đồ kia chưa bị bắt, số tranh mà vị biểu tiểu thư gửi tới ngày một nhiều hơn. Dương Bảo mấy lần muốn mở miệng giải thích, nhưng lại sợ sau khi nói rõ sẽ bị truy hỏi mấy bức trước đây đi đâu mất, nên càng chẳng dám nói.

Cứ thế xoay vòng, lại ngày càng thêm chột dạ, nhiều lần đợi đến trời tối mới lén đem cả xấp tranh giao cho bếp, dặn dò phải thiêu đi thật kín đáo.

Bên Lê Hoa viện lại chẳng hề hay biết gì.

Bởi vì vừa vào phủ đã bị thương nên mấy hôm nay Tuyết Y đều ở trong Lê Hoa viện tĩnh dưỡng. Nay vết thương trên trán cũng gần như lành, vừa khéo cũng nghe nói Tam biểu ca cũng tốt lên đôi chút, vốn nên đi thăm hỏi, thế là nàng bèn chải chuốt qua loa, chỉ cài một đóa hoa nhỏ bên mái tóc.

Vị Tam biểu ca vốn có bệnh trong người, phòng ở được sắp xếp tại góc tây bắc yên tĩnh nhất Lê Hoa viện.

Đúng độ tiết tháng ba, khắp đường hoa lê hoa hạnh như mây như tuyết, mùi hương thanh đạm thoang thoảng nơi chóp mũi. Ở chốn tấc đất tấc vàng như Nghĩa Ninh phường mà còn có thể bỏ cả một khoảng lớn để trồng hoa nuôi cây, quả thực còn xa hoa hơn cả trong phòng bày bao nhiêu vàng ngọc.

Vừa rẽ qua một cây lê to, nàng đang định đẩy cửa viện, chẳng khéo lại có một bàn chân từ trong cửa son bước ra.

Thoáng nhìn vạt áo thêu kim, rồi ngẩng lên đối diện một gương mặt kiếm mi tinh mục, Tuyết Y vội lùi lại một bước, dịu giọng hành lễ: "Nhị biểu ca an hảo."

Là huynh trưởng, tam đệ tỉnh lại, Thôi Hành tự nhiên phải đến thăm, chỉ chẳng ngờ trên đường lại gặp được vị biểu muội này.

Dương Bảo cũng ngẩn người, sao vị biểu tiểu thư này lúc trước còn lấy lòng công tử nhà bọn họ, giờ nghe tin tam công tử tỉnh, lại chạy đến đây nữa?

Chẳng lẽ nàng ta muốn lấy lòng cả hai bên sao?

Thôi Hành dừng bước, nhìn thoáng qua thiếu nữ cụp mắt xuống.

Mấy ngày không gặp, vị biểu muội này dường như lại càng thêm diễm lệ.

Chiếc váy lụa đỏ ôm lấy eo thon, khi nàng khẽ cúi người liền mang theo hương thơm nhàn nhạt, trông vô cùng vô hại.
« Chương TrướcChương Tiếp »