Tay Tuyết Y cầm bút khựng lại, nhưng vẫn lắc đầu: "Cũng không chỉ vì nhị biểu ca, hôm đó sự hung hãn của tên tặc kia ngươi cũng thấy rồi, giữ mối họa lớn như thế ngay trong Trường An, chẳng biết khi nào hắn lại gây ra tai vạ. Chúng ta từng bị ác nhân hà hϊếp, may nhờ có người ra tay giúp đỡ, nay ta đã tận mắt gặp tên tặc ấy, tự nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn."
Nghĩ đến vị lang quân nhường xe ngựa cho nàng rồi bản thân trọng thương, trong lòng Tuyết Y liền dâng lên hổ thẹn, đến nay vẫn chẳng rõ vết thương của chàng ra sao…
"À, thì ra là nô tỳ nghĩ hẹp rồi." Tinh Phương đỏ mặt, ngượng ngùng cúi đầu, cũng bước lên giúp nàng mài mực: "Tiểu thư quả là người nhân hậu."
"Thực ra ta cũng có tư tâm." Vẽ xong thêm một bức, Tuyết Y chớp mắt, giơ tranh lên hơ dưới ánh nến ngắm một hồi: "Ngươi nói xem, ta vẽ nhiều như vậy, có tiến bộ chút nào không?"
Tinh Phương ghé sát nhìn kỹ, gật đầu thật mạnh: "Khá hơn nhiều, nô tỳ thấy dường như đã có vài phần thần thái của nhị công tử rồi!"
"Thật sao?" Tuyết Y khẽ nhếch môi, cũng thấy có vài phần giống, dù sao từng nét đều theo sát để họa lại, trong lòng khá hài lòng đặt xuống: "Vừa học được vẽ tranh, vừa có thể lấy lòng nhị biểu ca, lại thuận tiện góp sức bắt tặc, chuyện tốt như vậy còn đâu mà tìm? Mài mực đi, ta lại vẽ thêm ba bức nữa."
Tinh Phương bị nàng làm cho lay động, cũng thấy đây quả là việc tốt không thể bỏ lỡ, vén tay áo giúp một tay: "Chiều tối nô tỳ mang qua, khi ấy Dương Bảo bên cạnh nhị công tử nhận lấy rất sảng khoái, đoán chừng sáng mai mang đến hắn sẽ càng vui mừng."
Nhị biểu ca kia có phải cũng sẽ vui mừng?
Lòng Tuyết Y khẽ động, dưới ánh đèn lại càng nghiêm túc cầm bút, từng nét từng nét chuyên chú họa xuống.
Một đêm thức trắng.
Sáng hôm sau, khi Tinh Phương ôm xấp tranh nặng trĩu trong tay, trong lòng hết sức đắc ý, đoán chắc rằng tiểu ca Dương Bảo kia sẽ vô cùng kinh ngạc.
Quả nhiên là kinh ngạc thật.
Dương Bảo không ngờ chỉ sau một đêm, vị biểu cô nương kia lại vẽ được nhiều đến vậy, nhìn gói bọc căng phồng, hắn ta uyển chuyển khuyên nhủ: "Biểu cô nương thương thế chưa lành hẳn phải không? Giờ là lúc nên tĩnh dưỡng mới đúng, không cần khổ nhọc như thế."
"Tiểu thư đã nói, đại phòng hằng ngày đều đưa thuốc đến, tiểu thư không biết làm sao báo đáp, nhân lúc dưỡng thương liền tiện tay họa vài bức, cũng coi như thay nhị công tử san sẻ nỗi lo." Tinh Phương nghe chẳng hiểu những ẩn ý trong đại trạch này, ngược lại còn thấp giọng hỏi: "Tên ác tặc kia vẫn chưa bị bắt sao?"
"Chưa đâu, người này là kẻ lão luyện."
Dương Bảo thuận theo lời nàng ấy nói tiếp, chẳng ngờ lại chọc giận Tinh Phương.
Nàng ấy lộ vẻ lo lắng: "Tiểu thư nhà ta cũng chẳng yên tâm, dặn rằng nếu có chỗ cần, nhất định sẽ dốc sức tương trợ."
Tinh Phương nói xong liền xoay người trở về, Dương Bảo suy nghĩ một lát mới hiểu ý vị biểu tiểu thư kia là muốn tiếp tục đưa tranh cho bọn họ, vội vàng đuổi theo.