Chương 28

"Vứt đi thôi." Thu Dung hất cằm, dứt khoát nói: "Cũng chẳng phải thứ gì đáng giá."

"Hơ?"

Dương Bảo trừng tròn mắt, thoáng lộ vẻ lưỡng lự.

Thu Dung từ nhỏ đã hầu hạ bên người, ánh mắt lướt qua liền bật cười: "Khó trách công tử ngay cả nhìn cũng chẳng buồn nhìn, tranh pháp này quả thực chẳng giống của tiểu thư khuê các, quả nhiên là xuất thân từ tiểu môn hộ Giang Tả kia."

"Lời này ngươi chớ nói bừa." Dương Bảo gấp lại bức tranh, liếc nàng ấy một cái: "Trong phủ này nào phải chỉ có biểu cô nương kia từ Giang Tả đến, vị ở Lê Hoa viện kia chẳng phải cũng thế sao?"

Vị đó à… Thu Dung bĩu môi, người mới vào phủ thì chưa rõ, nhưng bọn họ là người hầu sinh ra từ nơi này, từ nhỏ đã nghe cha nương nói sơ qua ít nhiều.

Cùng lắm cũng chỉ là một chi sa sút của Lục thị Giang Tả mà thôi, nếu không phải nhị gia lâm nạn, tình cờ được nhị phu nhân kia cứu dưới nước, lại bị người nhìn thấy mất trong sạch, thì nàng ta nào có tư cách gả vào Thôi thị này, làm tẩu tử với đích nữ của Triệu quận Lý thị, Ứng Dương Trịnh thị chứ?

Giờ đây thì hay rồi, nhị công tử vừa mới mãn tang, nàng ta liền đưa một lúc hai chất nữ đến, tâm tư thế này rõ ràng hiển hiện, chẳng khác nào để thiên hạ chê cười đến chết.

Thu Dung khinh thường liếc bức họa kia, xem ra vị biểu cô nương này cùng cô mẫu của nàng ta quả nhiên cùng một đường lối.

Chẳng qua nhị công tử bọn họ nào giống nhị lão gia, phong lưu đa tình, lòng dạ lại mềm yếu.

Nàng ấy thu hồi ánh mắt, ưỡn lưng bước vào trong: "Ngươi thấy tiếc thì cứ giữ lấy, còn nếu để lại đây khiến nhị công tử khó chịu, e là ngươi chẳng có kết cục tốt đẹp đâu!"

Dương Bảo bị nàng ấy liếc cho một cái, tâm tư vốn có chút thương xót lập tức tan biến, tay run run ném cả chiếc hộp vào sọt: "Ta nào dám quấy rầy nhị công tử, vứt đi thì vứt đi thôi."

*

Trong gian phòng ở Lê Hoa viện, đêm đã khuya, xung quanh tĩnh mịch không một tiếng động, chỉ có cụm trúc đuôi phượng bên cửa sổ bị gió đêm khẽ lay động, vang lên tiếng xào xạc.

Tinh Phương chống cằm, mí mắt nặng trĩu sắp sập xuống, đang mơ màng buồn ngủ thì ngoài cửa sổ bỗng nổi gió, cả người lạnh run liền bừng tỉnh, lại thấy Tuyết Y vẫn còn gục bên án thư.

Ánh nến vàng vọt lay động, rọi bóng lông mi thật dài của nàng lên vách tường.

Tinh Phương lấy một chiếc áo choàng khoác lên người nàng: "Tiểu thư, đã canh ba rồi, hay là đêm nay nghỉ trước đi, chỗ còn lại để mai vẽ cũng kịp."

Tuyết Y dụi dụi mắt, hàng mi cong dài đã thấm nước, giọng cũng trở nên khàn nặng, nhưng vẫn lắc đầu: "Cứ vẽ thêm mấy bức nữa, mai ngươi mang cùng một lượt đưa qua đó."

Trước đó nàng đã gửi đi một xấp, giờ bên tay lại thêm hơn hai mươi bức, Tinh Phương nhìn không đành lòng, khuyên nhủ: "Dù là để lấy lòng nhị công tử, cũng không cần liều mạng thế này, xấp trước chẳng đủ chứng minh thành tâm của tiểu thư sao, nhị công tử nhất định sẽ hiểu."