Chương 26

Mỗi lần nhìn nhị công tử, trong mắt bà rõ ràng là nhìn xuyên qua hắn để thấy bóng dáng đại công tử.

Thế nhưng Lâm ma ma lại không nhịn được nghĩ, tuy đại công tử chết uổng mạng, nhưng nhị công tử lại có tội tình gì?

Người Đột Quyết bạo ngược, dù nhị công tử giỏi chinh chiến thì đã chắc gì giữ được toàn mạng?

Huống chi việc đại công tử chiến tử, e rằng chẳng ai thấu nỗi đau nhiều hơn nhị công tử.

Thế nên bao năm nay, hắn đã hoàn toàn khác xưa, bỏ đi ngạo khí thiếu niên, dần trở nên trầm ổn, nhất là sau khi vào Kinh Triệu Doãn làm quan văn, gần như sống thành một đại công tử thứ hai…

Mà vận mệnh đã an bài như vậy, lại trách được ai?

Nếu có trách, thì cũng chỉ trách vị nữ tử mà nhị công tử khi đó đã liều mình cứu lấy quá mức vong ân bội nghĩa.

Nghe bọn sai vặt kể lại, khi ấy nữ tử đó vì nóng lòng muốn về cứu người, bọn họ chẳng quản vết thương nơi chân của công tử, vội đem xe ngựa nhường cho nàng, hẹn rằng đợi nàng cứu xong người sẽ quay lại đưa công tử đến y quán.

Thế nhưng nữ tử ấy đánh xe đi rồi một đi không trở lại, thương thế của công tử bị lỡ dở, mấy tháng liền chẳng thể lành, cuối cùng đành để đại công tử phải thay thế ra chiến trường.

Lâm ma ma nhìn dáng vẻ nhị công tử lặng lẽ ăn từng miếng bánh thang anh đào, trong lòng không khỏi thêm phức tạp.

Trên gương mặt Thôi Hành vốn dĩ luôn khó phân ra vui giận, đại phu nhân thấy hắn chẳng bao lâu đã dùng xong, rửa sạch tay rồi dịu giọng dặn dò: "Kinh Triệu Doãn thống quản kinh kỳ, con làm thiếu doãn, giữ chức tuần tra, ngày thường bận rộn nhiều việc, cũng không cần phải thường xuyên đến thỉnh an như thế."

Bánh thang ấy quả thực có phần ngấy, Thôi Hành uống nửa bát trà, vô thức đáp lại: "Không bận."

Đại phu nhân tâm tư nhạy cảm, hắn vừa dứt lời, động tác lau tay của bà liền chậm lại: "So với ngày trước, chức thiếu doãn này hẳn chẳng tính là bận, con, có phải hối hận rồi chăng, hối hận năm đó ta đi cầu xin tổ phụ, không để con tiếp tục ra chiến trường?"

Thôi Hành khựng lại một thoáng, đặt chiếc thìa sứ xuống: "Mẫu thân nghĩ nhiều rồi, nhi tử nay ở trong phủ nha vẫn ổn thỏa."

"Nhưng hôm qua Thái tử bị thích khách tập kích, ta lo lắm, may mà trưởng tỷ con phái người đến báo bình an, ta mới yên tâm đôi chút, có điều trưởng tỷ con cũng nói, việc Thái tử bị ám sát đã giao cho con xử lý, việc này nan giải, nay con đã có manh mối chưa?" Đại phu nhân lại hỏi.

Trưởng tỷ là Thái tử phi, chuyện lớn như Thái tử bị hành thích tất nhiên chẳng thể giấu được mẫu thân.

Nhưng trưởng tỷ hẳn cũng giữ chừng mực, không nhắc rằng người cầm kiếm mở đường trên phố khi ấy chính là hắn, vì vậy Thôi Hành liền tránh không đề cập: "Vừa khéo nhị thẩm có cháu gái đến nương nhờ, trên đường bị ngựa hoảng dọa, nhìn thấy kẻ đó, nhi tử đã bảo nàng vẽ lại chân dung, hiện đã truyền lệnh dán khắp nơi, nay Trường An đã giới nghiêm, có lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ có tin tức."